Vincent Munier présente Le chant des forêts
ログインして字幕言語の切り替え、再生速度の調整、字幕のサイズと色の変更ができます。
Vincent Munier présente son film "Le chant des forêts", explorant la transmission intergénérationnelle de l'amour de la nature et l'urgence de préserver les forêts face au changement climatique, notamment à travers la disparition du Grand Tétras.
- 0:00 Comment est-ce qu'on fait pour faire comme les bêtes être à notre juste place de pas trop déborder sur les autres ça ce serait quand
- 0:06 même assez génial
- 0:08 on entend un
- 0:19 C'est mon père qui est de l'autre côté c'est notre sifflement de ralliement
- 0:24 ouais ouais c'est qu'on a dans le film c'est vraiment lui
- 0:28 C'est quoi ton meilleur souvenir c'est comme j'ai vu pour la première fois le grand état
- 0:37 Ça c'était un grand moment
- 0:39 ça fait longtemps plus de 35 ans que je suis dehors à filmer les animaux à les photographier et
- 0:45 et là je me suis dit que c'était le moment c'était le moment j'approche la cinquantaine
- 0:49 d'être un relais et puis d'être ou plutôt même un trait d'union entre entre deux générations donc mon fils j'ai qu'un enfant c'est un
- 0:57 garçon qui a
- 0:58 qui a douze ans et puis mon père qui m'a tout appris en tout cas sur comment
- 1:03 se comporter comment habiter la forêt
- 1:05 comment est-ce qu'on s'efface et comment est-ce qu'on prend le temps de
- 1:09 de s'émerveiller de tout ce qu'il y a autour
- 1:11 Simon il a l'âge que j'avais
- 1:14 quand j'ai fait ma première photo j'avais douze ans
- 1:16 et il s'est passé comme un espèce d'énorme déclic grâce à une rencontre
- 1:21 avec un chevreuil où j'étais tout seul mon père était beaucoup plus loin à l'affût
- 1:25 et c'était un moment mais hallucinant qui a fait basculer le chemin de ma vie quoi
- 1:29 après j'ai vraiment consacré ma vie à essayer de revivre des instants comme celui ci
- 1:34 et tout ça pour dire que je trouvais que ce sont des âges à 12 12 ans
- 1:38 10 12 ans même 14 ans où où il se passe des choses on peut vraiment avoir comme un choc
- 1:45 et que ça oriente un peu notre vie donc voilà c'était une envie de
- 1:49 partager cet enseignement de mon père et puis d'avoir cette fraîcheur cet émerveillement cette insouciance de mon gamin
- 1:55 et moi juste un peu caché j'essaye de les filmer un peu de manière très animale
- 2:02 et tout en voilà leurs échanges au coin du feu dans une cabane et puis après sur le terrain
- 2:08 cet oiseau vivait dans les Vosges depuis plus de 10 000 ans en 50 ans j'assiste à sa disparition
- 2:16 on vit la disparition d'un oiseau totémique un oiseau qu'elle a depuis des dizaines de milliers d'années
- 2:21 donc c'est quand même pas rien c'est comme le dodo quoi c'est un oiseau qui représente la forêt le sauvage donc donc il y a
- 2:27 de quoi vraiment être complètement dans une grande tristesse et puis
- 2:30 s'effondrer franchement parce que nous le fait qu'il soit plus là c'est quand même hyper fort comme me dit mon père il en avait des
- 2:36 larmes et en même temps il y a ces notes du vivant qui sont quand même toujours là quoi il ya ce petit troglodyte qui vient
- 2:40 lui dire en gros bah ouais mais moi aussi j'existe on est il y a encore de la vie quoi et le grand tétras c'est pas parce
- 2:45 qu'il a disparu en l'occurrence
- 2:47 On a essayé de tout faire mon père et puis toute une équipe de naturalistes pour préserver son milieu sa forêt parce qu'il était exigeant
- 2:53 et en l'occurrence c'est la
- 2:56 réchauffement climatique nous on peut pas quoi c'est on est démuni par rapport à ça
- 2:59 on n'a plus d'hiver comme on avait dans les Vosges lui est armé pour le froid
- 3:03 donc il faut pas être dans un déni en disant bah voilà c'est une réalité mais de continuer à
- 3:10 protéger l'existant et puis peut-être s'armer c'est franchement le message du film qu'est ce qu'une vraie forêt sous son
- 3:17 son aspect très poétique et très contemplatif il ya quand même des messages en filigrane qui sont ceux là ce qui sont qu'est ce
- 3:22 qu'une forêt résistante avec par rapport à ce qui va nous arriver une forêt vivante une forêt qui chante en entend les petites mésanges
- 3:30 il faut qu'on travaille là dessus et c'est pour ça que l'onf en l'occurrence où les forestiers c'est aussi un hommage
- 3:35 ils ont une responsabilité comment on continue de prendre mais avec raison
- 3:40 comment est ce qu'on fait pour que nos forêts ne soient pas des champs d'arbres
- 3:44 mais que ça reste une forêt d'un bien commun pas que pour l'homme mais pour tout un ensemble d'êtres vivants
- 3:49 pour avoir cette cette résistance quoi
- 3:52 on entend
- 4:03 C'est mon père qui est de l'autre côté
- 4:06 c'est notre sifflement de ralliement
- 4:08 Ouais ouais c'est qu'on a dans le film c'est vraiment lui c'est ce qui m'a appris c'est de rentrer
- 4:14 en forêt sur la pointe des pieds discrets s'effacer
- 4:17 et donc après il ya tout un monde qui s'illumine c'est quand même assez magique
- 4:21 et donc c'est de pas être bruyant quoi et de pas parler ou de s'appeler
- 4:26 ne crier en forêt donc on utilise des voilà là c'est le sifflement du loriot qu'on utilise
- 4:31 pour essayer de se retrouver sur le terrain
- 4:34 Le monde sauvage c'est un monde invisible mais qui laisse des traces
- 4:41 Ca bouge dans le fond
- 4:44 Tu veux te réveiller dans la nuit pour écouter les chouettes ?
- 4:46 Ah non moi je veux dormir là
- 4:49 Faut qu'on aille dans le grand nord
- 4:53 Et tu penses qu'on va revoir des tétras ?
- 4:55 On a des chances de les entendre mais de les voir c'est moins sûr
- 4:58 Comment est-ce qu'on retrouve une espèce d'harmonie un respect
- 5:01 une espèce de loyauté envers tout ce qui nous entoure
- 5:03 comment est-ce qu'on fait pour faire comme les bêtes être à notre juste place
- 5:07 de pas trop déborder sur les autres
- 5:09 ça ce serait quand même assez génial
- 5:11 et qu'est-ce qui est prioritaire quoi
- 5:13 c'est pas juste que l'homme est l'homme
- 5:15 c'est revenir redescendre un peu notre piédestal
- 5:17 ça m'agace quand on parle d'une espèce
- 5:19 moi je le vois avec les gens avec qui je parle de temps en temps
- 5:22 tout de suite ils vont parler de l'espèce en fonction de leur intérêt personnel ou propre
- 5:28 mais pourquoi ?
- 5:29 elle a le droit de vivre comme ça
- 5:31 on parle du castor
- 5:32 ah bah s'il fait des dégâts il coupe des arbres
- 5:34 le renard c'est un usible il bouffe mes poules
- 5:37 le loup non c'est une saloperie on en a pas
- 5:39 nos anciens ils l'ont éradiqué c'est une bonne raison
- 5:42 mais il a son rôle
- 5:43 on est submergé on a du mal à tuer tous les sangliers
- 5:46 les ongulés qu'il y a
- 5:47 il a un rôle énorme chez nous
- 5:49 mais comment est-ce qu'on retrouve une harmonie
- 5:51 c'est un peu bateau de dire ça
- 5:53 mais comment est-ce qu'on cohabite différemment
- 5:55 sans tout de suite avoir une espèce de haine
- 5:58 envers un animal parce qu'il nous pose un problème
- 6:01 c'est quand même fou quoi
- 6:02 je trouve que notre société nous a un peu
- 6:05 un peu fracassé
- 6:06 cette capacité à se nourrir de toute cette beauté
- 6:09 de cette poésie qui nous entoure
- 6:11 s'il y avait un message ce serait de
- 6:13 de ralentir
- 6:14 d'aller dehors
- 6:15 c'est presque une nourriture un peu spirituelle dont on a tous besoin
- 6:19 franchement
- 6:20 et sans qu'on s'en rende compte elle nous fait un bien fou
- 6:22 elle nous remplit
- 6:23 et c'est ça quoi
- 6:24 c'est de donner envie d'aller dehors
- 6:25 et puis de ralentir
- 6:26 de s'émerveiller
- 6:29 c'est la première fois
- 6:33 excellent
- 6:37 regarde comme il est maladroit
- 6:38 mais j'adore
- 6:39 cette petite tête quoi
- 6:40 un vrai petit punk
- 6:41 un peu comme toi au réveil Simon
- 6:43 je pense que l'émerveillement est un levier d'action
- 6:45 pour se remplir de cette énergie là
- 6:48 et puis d'être acteur, de préserver tout ça
- 6:50 c'est un peu la magie du cinéma
- 6:52 on est entouré, on est enveloppé par des sons, des micros
- 6:55 on ne peut pas scroller
- 6:57 on ne peut pas faire x2
- 6:59 donc j'impose un rythme
- 7:01 qui est souvent quand même celui de la nature
- 7:03 on n'est pas dans le sensationnel
- 7:05 on est plutôt dans l'intime
- 7:07 et c'est sans trop de paroles
- 7:09 nous on chuchote, on murmure
- 7:11 mais on laisse la parole aux bêtes justement
- 7:13 il y a une dimension sonore qui est
- 7:15 avec les sons de nature qui est très forte
- 7:17 et on le voit mon père
- 7:18 il a toujours le regard pétillant
- 7:19 il continue à construire des cabanes
- 7:21 et des affûts à 78 ans
- 7:23 donc il a toujours cette capacité
- 7:25 à s'émerveiller et ça c'est quand même assez riche
- 7:28 et nous je pense qu'on a tous ce capital là
- 7:30 mais qui est plus ou moins endormi
- 7:32 et là c'est une tentative de le réveiller un peu
- 7:34 ouais je crois
- 7:36 et de manière sensitive
- 7:40 encore de l'histoire
- 7:49 Sous-titres réalisés para la communauté d'Amara.org
- 0:00 How do we manage to be like animals, to be in our rightful place, not to encroach too much on others? That would be quite
- 0:06 amazing.
- 0:08 we hear a
- 0:19 That's my father on the other side, it's our rallying whistle.
- 0:24 Yeah, yeah, it's him in the film, it's really him.
- 0:28 What's your best memory? It's when I saw the capercaillie for the first time.
- 0:37 That was a great moment.
- 0:39 It's been a long time, over 35 years, that I've been out filming animals, photographing them, and
- 0:45 and then I told myself it was time, it was time, I'm approaching fifty.
- 0:49 to be a link, or rather, a bridge between two generations. So my son, I only have one child, he's a
- 0:57 boy who is
- 0:58 twelve years old, and my father who taught me everything, at least about how to
- 1:03 behave, how to inhabit the forest,
- 1:05 how we fade into the background and how we take the time to
- 1:09 marvel at everything around us.
- 1:11 Simon is the age I was
- 1:14 when I took my first photo. I was twelve.
- 1:16 and there was like a huge click thanks to an encounter
- 1:21 with a roe deer, where I was all alone, my father was much further away, waiting.
- 1:25 and it was an incredible moment that completely changed the course of my life.
- 1:29 After that, I truly dedicated my life to trying to relive moments like that one.
- 1:34 And all this to say that I found that these are ages, at 12, 12 years old,
- 1:38 10-12 years old, even 14, where things happen, you can really have a shock,
- 1:45 and that shapes our lives a bit. So, it was a desire to
- 1:49 share my father's teachings and to have that freshness, that wonder, that carefree spirit of my kid.
- 1:55 And me, just a bit hidden, I try to film them in a very natural, animal-like way.
- 2:02 and all the while, their exchanges by the fire in a cabin, and then out in the field.
- 2:08 This bird lived in the Vosges for over 10,000 years. In 50 years, I'm witnessing its disappearance.
- 2:16 We are witnessing the disappearance of a totemic bird, a bird that has been here for tens of thousands of years.
- 2:21 So that's not nothing, it's like the dodo. It's a bird that represents the forest, the wild. So there's
- 2:27 every reason to be completely in great sadness, and to
- 2:30 frankly collapse, because for us, the fact that it's no longer here is incredibly powerful. As my father tells me, he had tears in his
- 2:36 eyes. And at the same time, there are these signs of life that are still there. There's this little wren that comes
- 2:40 to tell him, basically,
- 2:45 Yeah, but I exist too, there's still life.
- 2:47 And the capercaillie, it's not because it disappeared, in this case. My father and a whole team of naturalists tried everything to preserve its habitat, its forest, because it was demanding.
- 2:53 And in this case, it's
- 2:56 climate change. We can't do anything about it, we're helpless against it.
- 2:59 We no longer have winters like we used to in the Vosges; it's equipped for the cold.
- 3:03 So we shouldn't be in denial, saying,
- 3:10 Well, it's a reality,
- 3:17 but continue to protect what exists and perhaps arm ourselves. That's frankly the film's message: what is a true forest, under its very poetic and contemplative aspect, there are still underlying messages, which are: what
- 3:22 is a resilient forest, given what's coming for us? A living forest, a singing forest, we hear the little tits.
- 3:30 We need to work on that, and that's why the ONF (National Forests Office), or foresters in this case, it's also a tribute.
- 3:35 They have a responsibility: how do we continue to take, but with reason?
- 3:40 How do we ensure that our forests are not just tree farms,
- 3:44 but remain a forest, a common good, not just for humans, but for a whole range of living beings,
- 3:49 to have that resilience.
- 3:52 we hear
- 4:03 That's my father on the other side.
- 4:06 It's our rallying whistle.
- 4:08 Yeah, yeah, it's him in the film, it's really him. What he taught me was to enter
- 4:14 the forest on tiptoe, discreetly, to fade away.
- 4:17 And then a whole world lights up. It's quite magical.
- 4:21 And so it's about not being noisy, not talking or calling out,
- 4:26 not shouting in the forest. So we use, well, that's the golden oriole's whistle we use
- 4:31 to try and find each other in the field.
- 4:34 The wild world is an invisible world, but one that leaves traces.
- 4:41 Something's moving in the background.
- 4:44 Do you want to wake up at night to listen to the owls?
- 4:46 Oh no, I want to sleep now.
- 4:49 We need to go to the far north.
- 4:53 And do you think we'll see grouse again?
- 4:55 We might hear them, but seeing them is less certain.
- 4:58 How do we find a kind of harmony, a respect,
- 5:01 a kind of loyalty towards everything around us?
- 5:03 How do we manage to be like animals, to be in our rightful place,
- 5:07 not to encroach too much on others?
- 5:09 That would be pretty amazing.
- 5:11 And what's the priority?
- 5:13 It's not just about humanity.
- 5:15 It's about coming back, stepping down a bit from our pedestal.
- 5:17 It annoys me when we talk about a species.
- 5:19 I see it with the people I talk to sometimes.
- 5:22 Immediately, they'll talk about the species based on their own personal interest.
- 5:28 But why?
- 5:29 It has the right to live like that.
- 5:31 We talk about the beaver.
- 5:32 Oh, if it causes damage, it cuts down trees.
- 5:34 The fox is a pest, it eats my chickens.
- 5:37 The wolf? No, it's a nuisance, we don't have them.
- 5:39 Our ancestors eradicated it, that's a good reason.
- 5:42 But it has its role.
- 5:43 We're overwhelmed, we struggle to kill all the wild boars,
- 5:46 the ungulates that are there.
- 5:47 It has a huge role here.
- 5:49 But how do we find harmony?
- 5:51 It's a bit cliché to say that.
- 5:53 But how do we cohabitate differently,
- 5:55 without immediately having a kind of hatred
- 5:58 towards an animal because it causes us a problem?
- 6:01 It's still crazy.
- 6:02 I think our society has somewhat
- 6:05 somewhat shattered
- 6:06 this capacity to feed on all this beauty,
- 6:09 on this poetry that surrounds us.
- 6:11 If there was a message, it would be to
- 6:13 to slow down,
- 6:14 to go outside.
- 6:15 It's almost a kind of spiritual nourishment that we all need,
- 6:19 honestly.
- 6:20 And without us realizing it, it does us a world of good.
- 6:22 It fills us.
- 6:23 And that's it.
- 6:24 It's about making people want to go outside,
- 6:25 and to slow down,
- 6:26 to marvel.
- 6:29 It's the first time.
- 6:33 Excellent.
- 6:37 Look how clumsy he is.
- 6:38 But I love it.
- 6:39 That little head.
- 6:40 A real little punk.
- 6:41 A bit like you when you wake up, Simon.
- 6:43 I think wonder is a lever for action,
- 6:45 to fill ourselves with that energy,
- 6:48 and then to be active in preserving all of this.
- 6:50 It's a bit like the magic of cinema.
- 6:52 We're surrounded, enveloped by sounds, microphones.
- 6:55 You can't scroll.
- 6:57 we can't do x2
- 6:59 so I set a pace
- 7:01 which is often that of nature
- 7:03 we're not into sensationalism
- 7:05 we're more into intimacy
- 7:07 and it's without too many words
- 7:09 we whisper, we murmur
- 7:11 but we let the animals do the talking, precisely
- 7:13 There's a sound dimension that is
- 7:15 very strong with nature sounds.
- 7:17 and we see my father
- 7:18 he always has a sparkle in his eye
- 7:19 he continues to build cabins
- 7:21 and hides at 78 years old
- 7:23 so he still has this ability
- 7:25 to marvel, and that's quite rich
- 7:28 and I think we all have that capital
- 7:30 but which is more or less dormant
- 7:32 and this is an attempt to awaken it a bit
- 7:34 yeah, I think so
- 7:36 and in a sensitive way
- 7:40 more of the story
- 7:49 Subtitles created by the Amara.org community
- 0:00 動物のように、自分たちの正しい場所にいて、他人に迷惑をかけないようにするにはどうすればいいのか。それはいつか
- 0:06 かなり素晴らしいことだろう
- 0:08 聞こえる
- 0:19 向こうにいるのは父です。これは私たちの集合の合図の口笛です。
- 0:24 ええ、ええ、映画に出てくるのは本当に彼です。
- 0:28 一番の思い出は何ですか?初めてオオライチョウを見た時のことです。
- 0:37 あれは素晴らしい瞬間でした。
- 0:39 35年以上も前から、外で動物を撮影し、写真を撮っています。
- 0:45 そして、今がその時だと思いました。50歳に近づいています。
- 0:49 リレーの役割を果たす、いや、むしろ二つの世代をつなぐ架け橋となる時だと。私の息子は一人っ子で、
- 0:57 男の子で、
- 0:58 12歳です。そして、父は私にすべてを教えてくれました。少なくとも、どのように
- 1:03 振る舞い、どのように森に住むかについてです。
- 1:05 どうやって身を隠し、どうやって時間をかけて
- 1:09 周りのすべてに驚嘆するかを。
- 1:11 シモンは私が
- 1:14 初めて写真を撮った時と同じ年齢です。私は12歳でした。
- 1:16 そして、ある出会いのおかげで、まるで大きな転換点のようなことが起こりました。
- 1:21 私が一人でいた時に、ノロジカとの出会いがありました。父はずっと遠くで待ち伏せしていました。
- 1:25 それは信じられないような瞬間で、私の人生の道筋を変えました。
- 1:29 その後、私は本当に人生を捧げて、このような瞬間を再び体験しようとしました。
- 1:34 そして、これらすべては、12歳という年齢、
- 1:38 10歳から12歳、あるいは14歳という年齢は、何かが起こり、本当に衝撃を受けることがあるということです。
- 1:45 そして、それが私たちの人生を少し方向づけるのです。だから、これは
- 1:49 父の教えを分かち合い、そして私の子供の持つ新鮮さ、驚き、無邪気さを
- 1:55 持ちたいという願いでした。私は少し隠れて、彼らを非常に動物的な方法で撮影しようとしています。
- 2:02 そして、彼らが小屋の暖炉のそばで交わす会話、そしてその後、現場での様子を。
- 2:08 この鳥はヴォージュ地方に1万年以上生息していましたが、50年の間にその絶滅を目の当たりにしました。
- 2:16 私たちは、何万年も前からそこにいたトーテム的な鳥の絶滅を経験しています。
- 2:21 だから、これは決して些細なことではありません。ドードー鳥のようなものです。森と野生を象徴する鳥です。だから、
- 2:27 本当に深い悲しみに打ちひしがれるべきです。そして、
- 2:30 正直に言って、打ちのめされます。なぜなら、彼がいなくなったという事実は、父が言うように、非常に重いからです。父は涙を流していました。
- 2:36 それでも、生命の音はまだそこにあります。小さなミソサザイがやってきて、
- 2:40 彼に「そうだよ、私も生きているんだ。まだ命があるんだ」と言っているようです。オオライチョウが絶滅したからといって、
- 2:45 たまたま絶滅したわけではありません。
- 2:47 父と博物学者チームは、彼の生息地である森を守るためにあらゆる手を尽くしました。なぜなら、彼は要求の厳しい鳥だったからです。
- 2:53 そして、この場合、それは
- 2:56 気候変動です。私たちにはどうすることもできません。それに対して無力なのです。
- 2:59 ヴォージュ地方にはかつてのような冬がありません。彼は寒さに強いのです。
- 3:03 だから、「これは現実だ」と否定するのではなく、
- 3:10 既存のものを保護し、そしておそらく武装することです。これが率直に言って映画のメッセージです。真の森とは何か、その
- 3:17 非常に詩的で瞑想的な側面の下には、やはり隠されたメッセージがあります。それは、
- 3:22 私たちに起こるであろうことに対して、抵抗力のある森、生きている森、歌う森とは何かということです。小さなシジュウカラの声が聞こえます。
- 3:30 私たちはこれに取り組む必要があります。だからこそ、ONF(フランス森林庁)や森林官たちへの敬意も込められています。
- 3:35 彼らには責任があります。どうすれば、私たちは引き続き採取しつつも、道理をわきまえることができるのか。
- 3:40 どうすれば、私たちの森が単なる木の畑ではなく、
- 3:44 人間だけでなく、あらゆる生物にとっての共有財産としての森であり続けることができるのか。
- 3:49 この抵抗力を得るために。
- 3:52 聞こえる
- 4:03 向こうにいるのは父です。
- 4:06 これは私たちの集合の合図の口笛です。
- 4:08 ええ、ええ、映画に出てくるのは本当に彼です。彼が私に教えてくれたのは、
- 4:14 森にそっと、静かに、身を隠して入ることです。
- 4:17 そうすると、その後、世界全体が輝き出すのです。それはかなり魔法のようです。
- 4:21 だから、騒がしくしないこと、話したり、大声で呼び合ったりしないことです。
- 4:26 森で叫ばない。だから、私たちはこれを使います。これはニシコウライウグイスの口笛で、
- 4:31 現場で互いを見つけるために使います。
- 4:34 野生の世界は目に見えない世界ですが、痕跡を残します。
- 4:41 奥で動いている。
- 4:44 夜中に起きてフクロウの鳴き声を聞きたい?
- 4:46 いや、僕はここで寝たいんだ
- 4:49 北極圏に行かないと
- 4:53 またライチョウに会えると思う?
- 4:55 声を聞ける可能性はあるけど、姿を見るのは難しいだろうね
- 4:58 どうすれば調和と敬意を取り戻せるのか
- 5:01 私たちを取り巻くすべてに対する忠誠心のようなもの
- 5:03 どうすれば動物のように、私たちのあるべき場所にいられるのか
- 5:07 他者に過度に干渉しないように
- 5:09 それはかなり素晴らしいことだろう
- 5:11 そして何が優先されるべきなのか
- 5:13 人間が人間であるというだけではない
- 5:15 それは私たちの特権的な地位から少し降りてくることだ
- 5:17 ある種について話すとき、イライラするんだ
- 5:19 時々話す人たちを見ているとそう思う
- 5:22 彼らはすぐに、自分たちの個人的な利益や都合に基づいてその種について話す
- 5:28 でも、なぜ?
- 5:29 彼らにはそう生きる権利がある
- 5:31 ビーバーの話をすると
- 5:32 ああ、もし彼らが被害を出して木を切るなら
- 5:34 キツネは害獣だ、私のニワトリを食べる
- 5:37 オオカミはだめだ、厄介者だ、いらない
- 5:39 私たちの先祖が根絶したんだ、それが良い理由だ
- 5:42 でも、彼らには彼らの役割がある
- 5:43 私たちは圧倒されている、イノシシをすべて殺すのは難しい
- 5:46 そこにいる有蹄類も
- 5:47 彼らには私たちにとって非常に大きな役割がある
- 5:49 でも、どうすれば調和を取り戻せるのか
- 5:51 そう言うのは少しありきたりだけど
- 5:53 でも、どうすれば違う形で共存できるのか
- 5:55 すぐに憎しみのようなものを抱くことなく
- 5:58 ある動物が問題を引き起こすからといって
- 6:01 それはやはりおかしいことだ
- 6:02 私たちの社会は私たちを少し
- 6:05 少し打ち砕いてしまったと思う
- 6:06 このすべての美しさから栄養を得る能力を
- 6:09 私たちを取り巻くこの詩情から
- 6:11 もしメッセージがあるとすれば、それは
- 6:13 速度を落とすこと
- 6:14 外に出ること
- 6:15 それは私たち皆が必要とする、ある種の精神的な糧のようなものだ
- 6:19 正直に言って
- 6:20 そして気づかないうちに、それは私たちに大きな恵みをもたらす
- 6:22 私たちを満たしてくれる
- 6:23 そして、それがすべてだ
- 6:24 外に出たいという気持ちにさせること
- 6:25 そして速度を落とすこと
- 6:26 驚嘆すること
- 6:29 初めてだ
- 6:33 素晴らしい
- 6:37 見て、なんて不器用なんだ
- 6:38 でも大好きだ
- 6:39 この小さな頭がね
- 6:40 まるで小さなパンクだ
- 6:41 シモン、目覚めたばかりの君みたいだね
- 6:43 驚嘆は行動の原動力だと思う
- 6:45 そのエネルギーで満たされるために
- 6:48 そして、これらすべてを保護する主体となるために
- 6:50 それが映画の魔法のようなものだ
- 6:52 私たちは音やマイクに囲まれ、包まれている
- 6:55 スクロールすることはできない
- 6:57 2倍速にはできません
- 6:59 だから、私はペースを作ります
- 7:01 それはたいてい自然のペースです
- 7:03 センセーショナルなものは追求しません
- 7:05 むしろ親密な世界です
- 7:07 そして、あまり言葉は使いません
- 7:09 私たちはささやき、つぶやきます
- 7:11 しかし、まさに動物たちに語らせるのです
- 7:13 音の要素があり
- 7:15 自然の音が非常に強いです
- 7:17 父を見ると
- 7:18 彼はいつも目を輝かせています
- 7:19 彼は小屋を作り続けています
- 7:21 78歳になっても隠れ家を
- 7:23 だから、彼は常にこの能力を持っています
- 7:25 感動する能力、それはやはりとても豊かなことです
- 7:28 そして、私たちも皆この財産を持っていると思います
- 7:30 しかし、それは多かれ少なかれ眠っています
- 7:32 そして、これはそれを少し目覚めさせる試みです
- 7:34 ええ、そう思います
- 7:36 そして、感覚的に
- 7:40 さらなる物語
- 7:49 Amara.orgコミュニティによって作成された字幕
- 0:00 우리가 동물들처럼 우리 자리에 딱 맞게, 다른 이들에게 너무 넘치지 않게 행동하려면 어떻게 해야 할까요? 그건 정말
- 0:06 꽤 멋진 일일 거예요.
- 0:08 우리는 듣습니다.
- 0:19 저쪽은 제 아버지예요. 그건 우리의 집결 휘파람 소리죠.
- 0:24 네, 네, 영화에 나오는 그분 맞아요.
- 0:28 가장 좋은 추억은 무엇인가요? 제가 처음으로 뇌조를 본 것 같아요.
- 0:37 그건 정말 대단한 순간이었죠.
- 0:39 35년 넘게 밖에서 동물들을 촬영하고 사진을 찍어왔는데,
- 0:45 이제 때가 됐다고 생각했어요. 제가 50대에 접어들면서 말이죠.
- 0:49 두 세대 사이의 연결고리, 아니 오히려 가교 역할을 할 때라고요. 제 아들은 외동인데,
- 0:57 남자아이고,
- 0:58 12살이에요. 그리고 제 아버지는 적어도 제게 모든 것을 가르쳐주셨죠. 어떻게
- 1:03 행동하고 숲에서 살아가는지를요.
- 1:05 어떻게 자신을 낮추고 어떻게 시간을 들여
- 1:09 주변의 모든 것에 경탄하는지를요.
- 1:11 시몬은 제가 그 나이였을 때와 같아요.
- 1:14 제가 첫 사진을 찍었을 때 12살이었죠.
- 1:16 그리고 엄청난 깨달음 같은 것이 있었어요. 한 만남 덕분에요.
- 1:21 노루와의 만남이었는데, 저는 혼자였고 아버지는 훨씬 멀리서 잠복해 계셨죠.
- 1:25 그건 정말 환상적인 순간이었고, 제 인생의 방향을 완전히 바꿔놓았어요.
- 1:29 그 후로 저는 이런 순간들을 다시 경험하기 위해 제 삶을 바쳤습니다.
- 1:34 이 모든 것은 12살, 12살이라는 나이가
- 1:38 10살, 12살, 심지어 14살까지도 어떤 일들이 일어나서 정말 충격을 받을 수 있는 나이라고 생각했기 때문입니다.
- 1:45 그리고 그것이 우리의 삶을 어느 정도 이끌어준다는 거죠. 그래서 저는
- 1:49 아버지의 가르침을 나누고, 제 아이의 신선함, 경이로움, 그리고 천진난만함을 담고 싶었어요.
- 1:55 그리고 저는 조금 숨어서 그들을 아주 동물적인 방식으로 촬영하려고 노력합니다.
- 2:02 오두막에서 모닥불가에서 나누는 그들의 대화, 그리고 현장에서의 모습들을요.
- 2:08 이 새는 보주 지방에서 1만 년 넘게 살았는데, 50년 만에 저는 그 새의 사라짐을 목격하고 있습니다.
- 2:16 우리는 수만 년 동안 존재했던 토템적인 새의 사라짐을 겪고 있습니다.
- 2:21 그러니 결코 사소한 일이 아니죠. 도도새와 같아요. 숲과 야생을 상징하는 새인데, 그래서 정말
- 2:27 깊은 슬픔에 잠길 수밖에 없고,
- 2:30 솔직히 무너져 내릴 수밖에 없어요. 아버지가 말씀하시길, 그 새가 더 이상 없다는 사실은 정말 강력한 충격이라고 하셨어요. 아버지는 눈물을 흘리셨고,
- 2:36 동시에 여전히 살아있는 생명의 흔적들이 있어요. 이 작은 굴뚝새가 와서
- 2:40 그에게 대략 '그래, 나도 존재해. 아직 생명이 있어'라고 말하는 것 같아요. 그리고 뇌조가 사라졌다고 해서
- 2:45 그것이 사라졌다고 해서 말이죠.
- 2:47 아버지와 자연주의자 팀 전체가 그 새의 서식지인 숲을 보존하기 위해 모든 노력을 다했습니다. 그 새는 까다로웠으니까요.
- 2:53 그런데 문제는 바로
- 2:56 기후 변화입니다. 우리는 아무것도 할 수 없어요. 그것에 대해 무력합니다.
- 2:59 보주 지방에 예전 같은 겨울이 더 이상 없어요. 그 새는 추위에 강하게 태어났는데 말이죠.
- 3:03 그러니 '이게 현실이야'라고 부정하지 말고 계속해서
- 3:10 현존하는 것을 보호하고 어쩌면 대비해야 한다는 것이 솔직히 이 영화의 메시지입니다. 진정한 숲이란 무엇인가, 그
- 3:17 매우 시적이고 사색적인 면모 아래에도 이런 메시지들이 숨어 있습니다. 즉, 무엇이
- 3:22 우리에게 닥쳐올 일에 대비하여 저항력 있는 숲, 살아있는 숲, 작은 박새들의 노랫소리가 들리는 숲인가 하는 것이죠.
- 3:30 우리는 이 문제에 대해 노력해야 합니다. 그래서 ONF(프랑스 국유림 관리청)나 산림 관리인들에게도 경의를 표하는 것입니다.
- 3:35 그들은 책임이 있습니다. 어떻게 계속해서 (자원을) 취하되, 합리적으로 할 것인가에 대한 책임이죠.
- 3:40 우리의 숲이 나무 밭이 되지 않도록 어떻게 해야 할까요?
- 3:44 인간만을 위한 것이 아니라 모든 생명체를 위한 공동의 자산으로서 숲으로 남아있도록 말이죠.
- 3:49 이러한 저항력을 갖기 위해서요.
- 3:52 우리는 듣습니다.
- 4:03 저쪽은 제 아버지예요.
- 4:06 그건 우리의 집결 휘파람 소리죠.
- 4:08 네, 네, 영화에 나오는 그분 맞아요. 그분이 제게 가르쳐주신 것은 숲에 들어갈 때
- 4:14 발끝으로 조용히, 자신을 낮추며 들어가는 것이었어요.
- 4:17 그러면 온 세상이 빛나는 듯하죠. 정말 마법 같아요.
- 4:21 그러니 시끄럽게 하지 않고, 말하거나 부르지 않는 것이죠.
- 4:26 숲에서 소리 지르지 않고요. 그래서 우리는 이런 것을 사용해요. 지금은 꾀꼬리 휘파람 소리를 사용하고 있어요.
- 4:31 현장에서 서로를 찾기 위해서요.
- 4:34 야생의 세계는 보이지 않지만 흔적을 남기는 세상입니다.
- 4:41 저 안에서 움직여요.
- 4:44 밤에 깨서 올빼미 소리를 듣고 싶니?
- 4:46 아니, 난 여기서 자고 싶어.
- 4:49 우린 북극으로 가야 해.
- 4:53 뇌조를 다시 볼 수 있을 것 같아?
- 4:55 들을 수는 있겠지만, 보는 건 장담 못 해.
- 4:58 어떻게 하면 조화와 존중, 그리고 우리를 둘러싼 모든 것에 대한 충성심을 되찾을 수 있을까?
- 5:01 우리를 둘러싼 모든 것에 대한 충성심을 말이야.
- 5:03 어떻게 하면 동물들처럼 제자리에 있으면서 다른 존재들을 너무 침범하지 않을 수 있을까?
- 5:07 다른 존재들을 너무 침범하지 않을 수 있을까?
- 5:09 그건 정말 멋진 일일 텐데.
- 5:11 그리고 무엇이 우선순위일까?
- 5:13 인간이 인간이라는 것만이 아니야.
- 5:15 우리의 높은 자리에서 조금 내려오는 거지.
- 5:17 어떤 종에 대해 이야기할 때 짜증 나.
- 5:19 나는 가끔 이야기하는 사람들에게서 그걸 봐.
- 5:22 그들은 즉시 자신의 개인적인 이익이나 관심사에 따라 그 종에 대해 이야기하거든.
- 5:28 하지만 왜?
- 5:29 그들은 그렇게 살 권리가 있어.
- 5:31 비버에 대해 이야기해 보자.
- 5:32 아, 만약 피해를 입히고 나무를 자른다면...
- 5:34 여우는 해충이야, 내 닭을 잡아먹어.
- 5:37 늑대는 아니, 그건 쓰레기야, 우린 없어.
- 5:39 우리 조상들이 박멸했으니, 그럴 만한 이유가 있지.
- 5:42 하지만 그들도 역할이 있어.
- 5:43 우리는 감당할 수 없을 정도로 많은 멧돼지와 유제류를 다 죽이기 힘들어.
- 5:46 유제류를 다 죽이기 힘들어.
- 5:47 그들은 우리에게 엄청난 역할을 해.
- 5:49 하지만 어떻게 조화를 되찾을 수 있을까?
- 5:51 그렇게 말하는 건 좀 진부하지만,
- 5:53 어떻게 하면 다르게 공존할 수 있을까?
- 5:55 어떤 동물이 우리에게 문제를 일으킨다고 해서 즉시 증오심을 갖지 않고 말이야.
- 5:58 어떤 동물이 우리에게 문제를 일으킨다고 해서 즉시 증오심을 갖지 않고 말이야.
- 6:01 정말 미친 짓이야.
- 6:02 우리 사회가 우리를 좀 망가뜨렸다고 생각해.
- 6:05 우리 사회가 우리를 좀 망가뜨렸다고 생각해.
- 6:06 우리를 둘러싼 이 모든 아름다움과 시적인 것들로부터 영양분을 얻는 능력을 말이야.
- 6:09 이 시적인 것들로부터 영양분을 얻는 능력을 말이야.
- 6:11 만약 메시지가 있다면, 그것은 속도를 늦추고 밖으로 나가는 것이겠지.
- 6:13 속도를 늦추고 밖으로 나가는 것이겠지.
- 6:14 밖으로 나가는 것이겠지.
- 6:15 그것은 우리 모두에게 필요한 일종의 영적인 양식과도 같아.
- 6:19 솔직히 말해서.
- 6:20 우리가 깨닫지 못하는 사이에, 그것은 우리에게 엄청난 이로움을 줘.
- 6:22 우리를 채워줘.
- 6:23 바로 그거야.
- 6:24 밖으로 나가고 싶게 만들고, 속도를 늦추고, 경이로워하게 만드는 것.
- 6:25 속도를 늦추고, 경이로워하게 만드는 것.
- 6:26 경이로워하게 만드는 것.
- 6:29 처음이야.
- 6:33 훌륭해.
- 6:37 얼마나 서툰지 봐.
- 6:38 하지만 너무 좋아.
- 6:39 이 작은 머리 좀 봐.
- 6:40 진정한 작은 펑크족 같아.
- 6:41 시몽, 아침에 일어난 너 같네.
- 6:43 경이로움은 행동의 지렛대라고 생각해.
- 6:45 그 에너지를 채우기 위한.
- 6:48 그리고 주체가 되어 이 모든 것을 보존하는 것.
- 6:50 이것이 바로 영화의 마법이지.
- 6:52 우리는 소리와 마이크에 둘러싸여 있고, 감싸여 있어요.
- 6:55 스크롤할 수 없어요.
- 6:57 두 배로 할 수 없습니다
- 6:59 그래서 저는 리듬을 부여합니다
- 7:01 그것은 대개 자연의 리듬입니다
- 7:03 우리는 선정적인 것을 추구하지 않습니다
- 7:05 우리는 오히려 친밀함을 추구합니다
- 7:07 그리고 말이 많지 않습니다
- 7:09 우리는 속삭이고, 중얼거립니다
- 7:11 하지만 우리는 동물들에게 말할 기회를 줍니다
- 7:13 음향적인 차원이 있는데
- 7:15 자연의 소리와 함께 매우 강력합니다
- 7:17 그리고 아버지를 보면
- 7:18 그는 항상 눈빛이 반짝입니다
- 7:19 그는 계속해서 오두막을 짓고
- 7:21 78세에도 은신처를 만듭니다
- 7:23 그래서 그는 항상 이런 능력을 가지고 있습니다
- 7:25 경이로워하는 능력, 그리고 그것은 정말 풍요로운 일입니다
- 7:28 그리고 우리 모두에게 그런 자산이 있다고 생각합니다
- 7:30 하지만 그것은 다소 잠들어 있습니다
- 7:32 그리고 이것은 그것을 조금 깨우려는 시도입니다
- 7:34 네, 그렇습니다
- 7:36 그리고 감각적인 방식으로
- 7:40 계속되는 이야기
- 7:49 Amara.org 커뮤니티에서 제작한 자막입니다.
- 0:00 Làm thế nào để chúng ta có thể sống như loài vật, ở đúng vị trí của mình, không lấn át người khác, điều đó sẽ
- 0:06 thực sự tuyệt vời.
- 0:08 chúng ta nghe thấy một
- 0:19 Đó là cha tôi ở phía bên kia, đó là tiếng huýt sáo tập hợp của chúng tôi.
- 0:24 Đúng vậy, đúng vậy, đó là điều chúng ta thấy trong phim, thực sự là ông ấy.
- 0:28 Kỷ niệm đẹp nhất của bạn là gì? Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy con gà gô lớn.
- 0:37 Đó là một khoảnh khắc tuyệt vời.
- 0:39 Đã hơn 35 năm rồi tôi ra ngoài quay phim và chụp ảnh động vật, và
- 0:45 và lúc đó tôi nghĩ rằng đã đến lúc, đã đến lúc rồi, tôi sắp bước sang tuổi 50.
- 0:49 để trở thành một cầu nối, hay đúng hơn là một sợi dây liên kết giữa hai thế hệ, con trai tôi, tôi chỉ có một đứa con, đó là một
- 0:57 cậu bé
- 0:58 12 tuổi, và cha tôi, người đã dạy tôi mọi thứ, ít nhất là về cách
- 1:03 cư xử, cách sống trong rừng.
- 1:05 làm thế nào để chúng ta ẩn mình và làm thế nào để chúng ta dành thời gian để
- 1:09 chiêm ngưỡng mọi thứ xung quanh.
- 1:11 Simon bằng tuổi tôi
- 1:14 khi tôi chụp bức ảnh đầu tiên, tôi 12 tuổi.
- 1:16 và một điều gì đó như một cú sốc lớn đã xảy ra nhờ một cuộc gặp gỡ
- 1:21 với một con hoẵng, khi tôi ở một mình, cha tôi đang ẩn nấp ở xa hơn nhiều.
- 1:25 và đó là một khoảnh khắc thật phi thường đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi.
- 1:29 sau đó tôi thực sự đã dành cả cuộc đời mình để cố gắng sống lại những khoảnh khắc như thế này.
- 1:34 và tất cả điều đó để nói rằng tôi thấy rằng ở độ tuổi 12, 12 tuổi,
- 1:38 10-12 tuổi, thậm chí 14 tuổi, là những độ tuổi mà mọi thứ xảy ra, chúng ta thực sự có thể trải qua một cú sốc.
- 1:45 và điều đó định hướng cuộc đời chúng ta một chút, vì vậy, đó là một mong muốn
- 1:49 chia sẻ những lời dạy của cha tôi và có được sự tươi mới, sự ngạc nhiên, sự vô tư của con trai tôi.
- 1:55 và tôi, chỉ hơi ẩn mình, cố gắng quay phim họ một cách rất tự nhiên.
- 2:02 và tất cả những gì là sự trao đổi của họ bên đống lửa trong một túp lều và sau đó là trên thực địa.
- 2:08 Loài chim này đã sống ở Vosges hơn 10.000 năm, trong 50 năm, tôi chứng kiến sự biến mất của nó.
- 2:16 chúng ta đang chứng kiến sự biến mất của một loài chim biểu tượng, một loài chim đã tồn tại hàng chục nghìn năm.
- 2:21 vì vậy điều đó không phải là nhỏ, nó giống như chim dodo vậy, đó là một loài chim đại diện cho rừng rậm, sự hoang dã, vì vậy có
- 2:27 thật sự rất buồn và rồi
- 2:30 thực sự suy sụp, bởi vì việc nó không còn ở đó nữa là một điều cực kỳ mạnh mẽ, như cha tôi nói, ông ấy đã khóc.
- 2:36 nước mắt, và đồng thời, vẫn có những dấu hiệu của sự sống, có con chim chích nhỏ đến
- 2:40 nói với nó rằng, ừ, tôi cũng tồn tại, vẫn còn sự sống, và con gà gô lớn không phải vì
- 2:45 nó đã biến mất trong trường hợp này.
- 2:47 Cha tôi và cả một nhóm nhà tự nhiên học đã cố gắng làm mọi thứ để bảo tồn môi trường sống, khu rừng của nó vì nó rất kén chọn.
- 2:53 và trong trường hợp này, đó là
- 2:56 biến đổi khí hậu, chúng ta không thể làm gì được, chúng ta bất lực trước điều đó.
- 2:59 chúng ta không còn mùa đông như ở Vosges nữa, nó được trang bị để chống lại cái lạnh.
- 3:03 vì vậy đừng phủ nhận bằng cách nói rằng đó là một thực tế, mà hãy tiếp tục
- 3:10 bảo vệ những gì đang tồn tại và có lẽ hãy tự trang bị cho mình, đó thực sự là thông điệp của bộ phim, một khu rừng thực sự là gì dưới
- 3:17 khía cạnh rất thơ mộng và rất trầm tư của nó, vẫn có những thông điệp ẩn chứa, đó là gì
- 3:22 một khu rừng kiên cường với những gì sẽ xảy ra với chúng ta, một khu rừng sống động, một khu rừng ca hát, chúng ta nghe thấy những con chim sẻ nhỏ.
- 3:30 chúng ta phải làm việc về điều đó và đó là lý do tại sao ONF (Văn phòng Rừng Quốc gia) trong trường hợp này hoặc những người làm rừng cũng là một sự tôn vinh.
- 3:35 họ có trách nhiệm, làm thế nào để chúng ta tiếp tục khai thác nhưng một cách hợp lý.
- 3:40 làm thế nào để chúng ta đảm bảo rằng rừng của chúng ta không phải là những cánh đồng cây
- 3:44 mà vẫn là một khu rừng là tài sản chung, không chỉ cho con người mà cho toàn bộ hệ sinh thái sinh vật.
- 3:49 để có được sự kiên cường này.
- 3:52 chúng ta nghe thấy
- 4:03 Đó là cha tôi ở phía bên kia.
- 4:06 đó là tiếng huýt sáo tập hợp của chúng tôi.
- 4:08 Đúng vậy, đúng vậy, đó là điều chúng ta thấy trong phim, thực sự là ông ấy, đó là điều ông ấy đã dạy tôi, là đi vào
- 4:14 rừng một cách nhẹ nhàng, kín đáo, ẩn mình.
- 4:17 và sau đó cả một thế giới bừng sáng, điều đó khá kỳ diệu.
- 4:21 và vì vậy là không ồn ào, không nói chuyện hay gọi nhau.
- 4:26 không la hét trong rừng, vì vậy chúng tôi sử dụng, đây là tiếng huýt sáo của chim vàng anh mà chúng tôi sử dụng
- 4:31 để cố gắng tìm thấy nhau trên thực địa.
- 4:34 Thế giới hoang dã là một thế giới vô hình nhưng để lại dấu vết.
- 4:41 Có gì đó đang di chuyển ở phía sau.
- 4:44 Con có muốn thức dậy vào ban đêm để nghe tiếng cú không?
- 4:46 À không, tôi muốn ngủ ở đây.
- 4:49 Chúng ta phải đi lên phương Bắc xa xôi.
- 4:53 Và anh nghĩ chúng ta sẽ gặp lại gà gô không?
- 4:55 Chúng ta có cơ hội nghe thấy chúng nhưng nhìn thấy thì khó hơn.
- 4:58 Làm sao chúng ta tìm lại được một loại hài hòa, một sự tôn trọng
- 5:01 một loại lòng trung thành với mọi thứ xung quanh chúng ta
- 5:03 làm sao chúng ta có thể sống như loài vật, ở đúng vị trí của mình
- 5:07 không lấn át quá nhiều lên những loài khác
- 5:09 điều đó sẽ thật tuyệt vời
- 5:11 và điều gì là ưu tiên hàng đầu?
- 5:13 không phải chỉ con người là tất cả
- 5:15 là trở lại, hạ thấp bệ đỡ của chúng ta một chút
- 5:17 Tôi khó chịu khi người ta nói về một loài
- 5:19 Tôi thấy điều đó ở những người tôi thỉnh thoảng nói chuyện
- 5:22 ngay lập tức họ sẽ nói về loài đó dựa trên lợi ích cá nhân của họ
- 5:28 Nhưng tại sao?
- 5:29 Nó có quyền sống như vậy.
- 5:31 Chúng ta nói về hải ly
- 5:32 À, nếu nó gây hại, nó chặt cây
- 5:34 Cáo là loài gây hại, nó ăn gà của tôi
- 5:37 Sói thì không, nó là loài đáng ghét, chúng ta không có nó.
- 5:39 Tổ tiên chúng ta đã tiêu diệt nó, đó là một lý do chính đáng.
- 5:42 Nhưng nó có vai trò của nó.
- 5:43 Chúng ta bị tràn ngập, chúng ta khó mà giết hết lợn rừng
- 5:46 những loài móng guốc có ở đó
- 5:47 Nó có một vai trò rất lớn ở đây.
- 5:49 Nhưng làm sao chúng ta tìm lại được sự hài hòa?
- 5:51 Nói điều đó thì hơi sáo rỗng.
- 5:53 Nhưng làm sao chúng ta cùng tồn tại một cách khác biệt?
- 5:55 mà không ngay lập tức có một loại căm ghét
- 5:58 đối với một con vật chỉ vì nó gây ra vấn đề cho chúng ta
- 6:01 Thật điên rồ!
- 6:02 Tôi thấy xã hội của chúng ta đã hơi
- 6:05 hơi làm mất đi
- 6:06 khả năng nuôi dưỡng bản thân từ tất cả vẻ đẹp này
- 6:09 từ sự thơ mộng xung quanh chúng ta
- 6:11 Nếu có một thông điệp, đó sẽ là
- 6:13 hãy chậm lại
- 6:14 hãy ra ngoài
- 6:15 đó gần như là một loại thức ăn tinh thần mà tất cả chúng ta đều cần
- 6:19 Thật sự là vậy.
- 6:20 và mà không hề hay biết, nó mang lại cho chúng ta một lợi ích to lớn
- 6:22 nó lấp đầy chúng ta
- 6:23 Và đó là điều đó.
- 6:24 là khơi gợi mong muốn ra ngoài
- 6:25 và rồi chậm lại
- 6:26 để chiêm ngưỡng
- 6:29 Đây là lần đầu tiên.
- 6:33 Tuyệt vời!
- 6:37 Nhìn xem nó vụng về thế nào kìa.
- 6:38 Nhưng tôi yêu nó.
- 6:39 cái đầu nhỏ này.
- 6:40 một gã punk nhỏ thực sự
- 6:41 hơi giống anh khi thức dậy đó Simon
- 6:43 Tôi nghĩ sự chiêm ngưỡng là một đòn bẩy hành động
- 6:45 để lấp đầy bản thân bằng năng lượng đó
- 6:48 và rồi trở thành người hành động, để bảo tồn tất cả những điều này
- 6:50 Đó là một chút phép màu của điện ảnh.
- 6:52 Chúng ta được bao quanh, được bao bọc bởi âm thanh, micro
- 6:55 Chúng ta không thể cuộn.
- 6:57 chúng ta không thể tăng tốc gấp đôi
- 6:59 vì vậy tôi áp đặt một nhịp độ
- 7:01 mà thường là nhịp độ của tự nhiên
- 7:03 chúng ta không tìm kiếm sự giật gân
- 7:05 chúng ta thiên về sự thân mật
- 7:07 và không cần quá nhiều lời nói
- 7:09 chúng tôi thì thầm, nói khẽ
- 7:11 nhưng chúng tôi để cho các loài vật lên tiếng
- 7:13 có một khía cạnh âm thanh
- 7:15 với âm thanh tự nhiên rất mạnh mẽ
- 7:17 và chúng ta thấy cha tôi
- 7:18 ông ấy luôn có ánh mắt lấp lánh
- 7:19 ông ấy tiếp tục xây dựng những túp lều
- 7:21 và những nơi ẩn nấp ở tuổi 78
- 7:23 vì vậy ông ấy vẫn có khả năng này
- 7:25 để chiêm ngưỡng và điều đó thật quý giá
- 7:28 và tôi nghĩ tất cả chúng ta đều có vốn quý đó
- 7:30 nhưng nó ít nhiều đã ngủ quên
- 7:32 và đây là một nỗ lực để đánh thức nó một chút
- 7:34 vâng, tôi nghĩ vậy
- 7:36 và theo cách cảm nhận
- 7:40 vẫn còn câu chuyện
- 7:49 Phụ đề được thực hiện bởi cộng đồng Amara.org
Dans cette présentation, Vincent Munier nous plonge au cœur de son film "Le chant des forêts", une œuvre qui explore la transmission de l'amour et du respect de la nature à travers les générations. Le film met en scène trois figures : son père, qui lui a tout appris sur la manière d'habiter la forêt, lui-même, et son fils Simon, âgé de douze ans, l'âge auquel Munier a eu son propre déclic avec la nature. Munier souligne l'importance de ces âges charnières où des rencontres marquantes peuvent orienter une vie, comme sa première photo de chevreuil qui a bouleversé son existence. Au-delà de cette dimension personnelle et familiale, le film aborde des thèmes environnementaux cruciaux. Munier évoque avec tristesse la disparition du Grand Tétras dans les Vosges, un oiseau totémique présent depuis des dizaines de milliers d'années, dont la disparition est directement liée au réchauffement climatique et à la perte des hivers froids. Cet événement sert de puissant catalyseur pour le message du film : l'urgence de protéger l'existant et de s'armer pour l'avenir. Le film interroge ce qu'est une "vraie forêt", une forêt résistante et vivante, par opposition à de simples "champs d'arbres", et rend hommage au rôle des forestiers dans cette mission. Un autre pilier du message est la nécessité de retrouver une harmonie et une loyauté envers tout ce qui nous entoure. Munier critique la tendance humaine à évaluer les espèces uniquement en fonction de nos intérêts, citant l'exemple du castor, du renard ou du loup. Il plaide pour une cohabitation différente, dénuée de haine envers les animaux qui "posent problème", et insiste sur le rôle essentiel de chaque espèce dans l'écosystème. Le film invite à ralentir, à sortir et à s'émerveiller de la beauté et de la poésie de la nature, qu'il décrit comme une "nourriture spirituelle" essentielle. Cet émerveillement est présenté comme un levier d'action pour la préservation. Munier explique également sa démarche cinématographique : imposer un rythme contemplatif, intime et non sensationnel, où les sons de la nature et les murmures des hommes laissent la "parole aux bêtes". Il admire la capacité de son père, à 78 ans, à continuer de s'émerveiller et de construire des affûts, un capital d'émerveillement que le film cherche à réveiller en chacun de nous.
字幕のタイミング
字幕と音声がずれていますか? ここでタイミングを調整できます:
マイナス = 字幕を早く/プラス = 遅く表示。この端末に、動画やクリップごとに個別に保存されます。
誤りを報告する
問題点をお知らせください。すべての報告を確認しています。
コメント 0件
最初のコメントを投稿してみましょう。