Quand une Palestinienne de Gaza et une Israélienne deviennent amies
Đăng nhập để chuyển ngôn ngữ phụ đề, điều chỉnh tốc độ và thay đổi cỡ chữ & màu phụ đề.
Tala, une Gazaouie, et Michel, une Israélienne, étudiantes en droit, partagent leurs expériences du conflit, leur correspondance qui a mené à une amitié, et leurs espoirs pour la paix, se rencontrant pour la première fois à Paris.
- 0:00 Tala, vous avez 22 ans, vous êtes Gazaoui, ça va, tout va bien ?
- 0:04 Oui.
- 0:06 Très bien, respirez, il n'y a pas de problème.
- 0:08 Michel, vous avez 25 ans, vous êtes Israélienne, vous êtes toutes les deux étudiantes en droit.
- 0:13 Tala, vous avez lutté au milieu des bombes, de la famine et des épidémies.
- 0:18 Votre ville Gaza City a été pratiquement détruite et depuis quelques semaines, vous avez pu vous réfugier en Irlande.
- 0:25 Michel, après le 7 octobre, vous avez dû passer plusieurs jours dans un bunker.
- 0:29 Un de vos amis proches a été pris en otage et assassiné par le Hamas.
- 0:33 Et je l'ai dit, vous habitez à Jderot.
- 0:35 Paul, tu nous avais d'ailleurs envoyé des images de cette ville, de Jderot, tellement proche de Gaza.
- 0:40 On voit les images là, que l'on pouvait entendre.
- 0:43 Tu pouvais entendre les bombardements israéliens.
- 0:45 On voit ces images.
- 0:47 Et voici votre échange.
- 0:52 C'est un livre très, très, très, très fort.
- 0:55 « Nos cœurs invincibles » que publie Flammarion.
- 0:58 Aujourd'hui, c'est le journaliste du Nouvelle Obs, Dimitri Krier, qui a eu l'idée de vous proposer cette correspondance.
- 1:05 Est-ce que vous avez tout de suite dit oui quand on vous a contacté, Michel ?
- 1:10 Oui, j'ai répondu oui.
- 1:15 De suite, j'ai répondu oui.
- 1:18 Ça m'inquiétait un petit peu.
- 1:21 C'est vrai que j'avais peur que ceci puisse avoir des répercussions me concernant.
- 1:26 Peut-être également que certains de mes propos pouvaient être retournés contre moi.
- 1:31 Mais je pense que ce qui était clair pour moi,
- 1:36 c'est que c'est tout à fait impossible de vivre si proche de quelqu'un
- 1:43 sans pouvoir échanger.
- 1:46 Et c'est vrai que moi, je n'avais jamais échangé avec une Gazaoui,
- 1:49 alors que la situation, elle est vraiment extrême aujourd'hui.
- 1:52 Donc c'est vraiment quelque chose qui était fort pour moi qu'il fallait que je fasse.
- 1:56 Vous habitez à quelques kilomètres, comme on a vu sur l'image, où était Paul.
- 2:00 Talha, est-ce que vous avez dit oui tout de suite aussi ?
- 2:03 Non, alors, pour être honnête,
- 2:08 j'ai dû un petit peu parler à mes proches, à ma famille.
- 2:13 Je leur ai demandé s'ils étaient d'accord
- 2:16 pour que je puisse accepter ce contrat et ce projet.
- 2:20 C'était assez polémique et c'était un projet sensible.
- 2:25 Par rapport aux habitants de mon pays, de ma ville,
- 2:32 j'avais peur d'être accusée de trahison.
- 2:35 Et donc j'avais besoin d'un petit peu de temps pour y réfléchir.
- 2:42 J'ai essayé d'évaluer cette opportunité.
- 2:47 Et après ça, j'ai eu ce courage
- 2:54 et j'ai décidé de saisir cette opportunité.
- 2:58 Vous étiez où le 7 octobre 2023
- 3:02 et comment vous avez appris les massacres, Michèle ?
- 3:06 Alors, j'étais chez moi, dans la rue,
- 3:12 et je me suis réveillée très tôt ce jour-là.
- 3:16 Et j'entendais les alarmes de missiles.
- 3:20 Donc c'est vrai que c'était assez surprenant pour moi.
- 3:24 Bien sûr, ce n'est pas un lieu où la paix règne,
- 3:28 mais parfois il y a des temps plus calmes,
- 3:30 il y a des moments d'escalade.
- 3:32 Mais moi, à ce moment-là, je ne savais pas ce qui se passait.
- 3:36 Donc en fait, j'ai regardé mon téléphone
- 3:38 pour comprendre la situation sur le terrain.
- 3:41 Et une de mes voisines m'a indiqué qu'elle sortait son chien
- 3:45 dans la rue et que quelqu'un a commencé à lui tirer dessus.
- 3:48 On a commencé à recevoir des appels.
- 3:51 On nous disait qu'il fallait descendre dans les abris
- 3:54 anti-missiles, qu'il fallait verrouiller la porte
- 3:57 et retirer également la poignée de l'autre côté de la porte
- 3:59 pour que personne ne puisse rentrer chez vous.
- 4:03 Donc on était dans l'abri anti-missiles
- 4:07 et à un moment donné, nous n'avions plus d'électricité,
- 4:11 on n'avait plus de réseau non plus,
- 4:13 donc on était dans le noir.
- 4:15 Et on ne savait pas encore une fois ce qui se passait.
- 4:18 On était en train d'attendre, on entendait les tirs.
- 4:22 Et encore une fois, on ne comprenait pas ce qui se passait.
- 4:26 Et après quelques jours,
- 4:30 la famille de mon petit ami est venue nous récupérer.
- 4:34 On a pu récupérer ce qu'on pouvait.
- 4:44 Je pense que c'était le 9 octobre qu'on est venus nous récupérer.
- 4:50 Donc on a essayé de prendre ce que l'on pouvait à la maison
- 4:54 et ensuite on s'est rendu dans le centre du pays
- 4:58 et en sortant, on voyait qu'il y avait des corps partout.
- 5:02 Et alors que je quittais ce lieu,
- 5:06 j'ai commencé à comprendre ce qui s'était déroulé
- 5:10 pendant ces quelques jours.
- 5:14 Et j'ai également appris que l'un de mes amis avait été pris en otage.
- 5:18 Tala, même question, vous étiez où et comment vous avez appris
- 5:22 ce qui s'était déroulé?
- 5:26 Alors, le 7 octobre, en fait,
- 5:30 j'étais en train de dormir dans ma chambre.
- 5:34 Je n'allais pas à l'université ce jour-là.
- 5:38 Et donc j'ai été très choquée.
- 5:42 Il y a toujours des bombardements très intenses.
- 5:46 Mais là, j'ai regardé sur Internet et j'ai vu les photos
- 5:50 et c'était absolument inimaginable
- 5:54 parce qu'on sait que les Israéliens ont un très bon système
- 5:58 de sécurité, personne ne peut entrer normalement.
- 6:02 Et donc c'était vraiment inimaginable.
- 6:06 Et j'essayais de comprendre ce qui allait se passer
- 6:10 dans les jours suivants en tant que Palestinienne.
- 6:14 Vous avez vu le futur, quoi.
- 6:18 Et donc j'ai pensé qu'on est attaquée.
- 6:22 Et donc s'il y a une raison, alors là, on s'est dit
- 6:26 que les Israéliens allaient forcément riposter.
- 6:30 Ensuite, j'ai perdu la connexion, il n'y avait plus d'électricité.
- 6:34 Les Palestiniens n'avaient plus de connexion Internet
- 6:38 et d'électricité, ou à peine.
- 6:42 Qu'est-ce qui vous a apporté cette correspondance?
- 6:46 Alors, moi, j'aime écrire.
- 6:50 J'aime écrire des histoires,
- 6:54 des récits de la vie quotidienne dans la bande de Gaza.
- 6:58 J'ai écrit sur les réactions psychologiques
- 7:02 des personnes à ce qui leur était arrivé.
- 7:06 Et donc, je suis autrice pour différents sites Web.
- 7:10 Dimitri m'a contacté,
- 7:14 le journaliste du Nouvel Obs.
- 7:18 Oui, tout à fait.
- 7:22 Donc, c'est Dimitri qui m'a demandé un essai
- 7:26 pour que je documente ma vie quotidienne dans la bande de Gaza.
- 7:30 Et il a traduit mes textes en français
- 7:34 parce qu'il savait que le public français devait connaître
- 7:38 la réalité, ou en tout cas, d'entendre la voix
- 7:42 du peuple palestinien et des habitants de Gaza.
- 7:46 Donc, nous avons écrit deux essais pour lui.
- 7:50 Et ensuite, il m'a proposé de participer à ce projet.
- 7:54 Et c'est ainsi que je me suis retrouvée dans ce projet.
- 7:58 Et il y a eu évidemment différentes hésitations,
- 8:02 différents états émotionnels dont j'ai déjà parlé.
- 8:06 Mais est-ce que ça vous a changé, cet échange, Michelle?
- 8:10 Oui, d'une certaine manière.
- 8:14 Je pense que le fait de pouvoir écouter la voix
- 8:18 d'une personne que vous avez l'impression de connaître,
- 8:22 quelqu'un avec qui vous avez noué des liens,
- 8:26 c'est quelqu'un qui vous accompagne.
- 8:30 Et c'est vrai que moi, j'en apprenais davantage
- 8:34 sur Tala, sur la Palestine, sur Gaza.
- 8:38 Et c'est quelque chose qui est vraiment précieux.
- 8:42 Ça m'a permis également de mieux comprendre
- 8:46 la situation sur le terrain.
- 8:50 Comment on échappe au sentiment de haine
- 8:54 quand tout vous pousse à haïr son voisin, Tala?
- 8:58 Pour être honnête, j'ai vu les conséquences
- 9:02 du 7 octobre.
- 9:06 Et nous avons vécu des pertes.
- 9:10 Nous avons vécu le déplacement, la famine.
- 9:14 J'ai perdu beaucoup de mes amis, beaucoup de mes proches.
- 9:18 Il n'y a pas eu une seule victoire
- 9:22 documentée dans l'histoire.
- 9:26 Donc, je ne vois aucun chemin.
- 9:30 Aucun chemin possible par le fait
- 9:34 de s'asseoir ensemble et de négocier.
- 9:38 L'idée, c'est de trouver un terrain d'entente
- 9:42 qui pourrait satisfaire les deux parties.
- 9:46 Et je ne parle pas uniquement du gouvernement israélien
- 9:50 dans lequel ça n'y inclut, non.
- 9:54 Je parle d'un Etat qui peut inclure
- 9:58 tout le monde, protéger les droits de tout le monde
- 10:02 sans considérer les obstacles,
- 10:06 la religion, la nationalité.
- 10:10 Non.
- 10:14 Il y a donc des Juifs, des musulmans, des chrétiens.
- 10:18 Nous devons tous être inclus dans cet Etat
- 10:22 avec une égalité des droits, sans haine, sans violence.
- 10:26 Et oui, il faut mettre un terme à ce cycle de violence.
- 10:31 De ce que j'ai pu voir jusqu'à présent,
- 10:35 honnêtement, je n'ai pas l'impression
- 10:39 que ce soit un bon plan.
- 10:43 Oui, ça aborde les problèmes principaux,
- 10:47 mais je pense que ce n'est pas la bonne manière
- 10:51 pour avoir les changements qu'on appelle nos...
- 10:55 Alors bon, c'est vrai, comme je vous l'ai dit,
- 11:00 mais dans tous les cas, je pense que ce plan
- 11:04 ne va pas être accepté. Encore une fois,
- 11:08 notre gouvernement ne veut pas de cesser le feu.
- 11:12 Et ils n'ont jamais saisi une opportunité.
- 11:16 Est-ce qu'Israël peut échapper à un gouvernement
- 11:20 d'extrême droite? De s'en sortir?
- 11:24 Je pense que...
- 11:28 honnêtement, la majorité ne veut pas
- 11:32 se sortir de cette situation.
- 11:36 En fait, ce qui est important de comprendre,
- 11:40 c'est la capacité éventuelle d'une société à changer.
- 11:44 Et je pense que si on a quelque chose de positif,
- 11:48 ce serait peut-être la prise de conscience
- 11:52 du monde, et voir comment le monde réagit
- 11:56 à la situation, faire en sorte que les Israéliens
- 12:00 et les Israéliennes voient comment les autres réagissent.
- 12:04 Et Talha, est-ce que Gaza peut se débarrasser du Hamas?
- 12:08 Pour être honnête, je n'en sais rien.
- 12:12 Moi, je ne... En fait, le Hamas ne fait qu'attaquer
- 12:16 des civils. Il n'y a aucun endroit sûr à Gaza.
- 12:20 Je ne suis pas d'accord.
- 12:24 Et moi, j'étais dans ce qu'on appelle la zone verte,
- 12:28 des personnes vivant dans des temps, des personnes déplacées
- 12:32 qui ont été attaquées.
- 12:36 Donc, que faisait le Hamas? Ils essayaient d'éliminer
- 12:40 des Palestiniens. En fait, c'est ça que je sais.
- 12:44 Pour le reste, je n'en sais rien.
- 12:48 Est-ce qu'il y a beaucoup de Talha et de Michel en Palestine
- 12:52 par rapport à l'Israël? Je pense que oui.
- 12:56 Notamment chez les jeunes.
- 13:00 C'est vrai que parfois, j'ai l'impression que l'on parle
- 13:04 beaucoup de minorités. Je ne suis pas seule, croyez-moi.
- 13:08 Il y a des gens qui essaient justement de trouver
- 13:12 une solution plus durable. Il y a des manifestations.
- 13:16 Donc, oui.
- 13:20 C'est vrai qu'on ne partage pas tous le même point de vue.
- 13:24 Mais je pense que leurs cœurs sont au bon endroit.
- 13:28 Et le fait de voir ce qui se passe,
- 13:32 ça permet d'ouvrir les esprits également.
- 13:36 Vous vous êtes écrit pendant un an et demi.
- 13:40 La première fois que vous vous êtes vue, c'était quand?
- 13:44 Est-ce que vous étiez vue? Et qu'est-ce que vous vous êtes dit?
- 13:48 Et c'était où?
- 13:52 La première fois qu'on s'est rencontrée,
- 13:56 c'était à Paris.
- 14:00 Vous vous êtes rencontrée il y a deux jours?
- 14:04 Oui, il y a deux jours.
- 14:08 Mais à vrai dire, on s'est rencontrée une fois sur Zoom.
- 14:12 Avec Dimitri.
- 14:16 Ça fonctionne.
- 14:20 On a échangé des lettres pendant plus d'un an.
- 14:24 Et on connaît beaucoup de détails l'une sur l'autre.
- 14:28 Et je pense qu'une bonne communication peut mener
- 14:32 à une bonne amitié.
- 14:36 Oui, c'est ce que j'allais vous demander.
- 14:40 Est-ce que vous êtes devenues amies?
- 14:44 Oui, j'ai l'impression qu'on a une amitié.
- 14:48 On a beaucoup de points communs.
- 14:52 Déjà, on est étudiante en droit, mais d'autres choses aussi.
- 14:56 Et vous avez vu, c'est la Fashion Week à Paris.
- 15:00 Oui, peut-être qu'on va aller voir un défilé.
- 15:04 Et je peux savoir quel a été le premier mot
- 15:08 que vous vous êtes dit toutes les deux?
- 15:12 Je me suis dit que tu étais plus grande que moi.
- 15:16 Je pensais que tu étais plus grande que moi.
- 15:20 C'est vrai que lorsqu'on s'est vu sur Zoom,
- 15:24 on avait toutes les deux des lunettes.
- 15:28 Et puis après, on a enlevé les lunettes
- 15:32 pendant nos différentes conversations.
- 15:36 Et puis oui, c'est vrai, on est toutes les deux très petites.
- 15:40 C'est vrai, on est toutes les deux très petites.
- 0:00 Tala, you are 22 years old, you are from Gaza, are you okay, is everything alright?
- 0:04 Yes.
- 0:06 Very good, breathe, there's no problem.
- 0:08 Michel, you are 25 years old, you are Israeli, you are both law students.
- 0:13 Tala, you have struggled amidst bombs, famine, and epidemics.
- 0:18 Your city, Gaza City, has been practically destroyed, and in recent weeks, you were able to take refuge in Ireland.
- 0:25 Michel, after October 7th, you had to spend several days in a bunker.
- 0:29 One of your close friends was taken hostage and murdered by Hamas.
- 0:33 And as I said, you live in Sderot.
- 0:35 Paul, you had also sent us images of this city, of Sderot, so close to Gaza.
- 0:40 We see the images there, which we could hear.
- 0:43 You could hear the Israeli bombings.
- 0:45 We see these images.
- 0:47 And here is your exchange.
- 0:52 It's a very, very, very, very powerful book.
- 0:55 "Our Invincible Hearts" published by Flammarion.
- 0:58 Today, it was Dimitri Krier, a journalist from Nouvelle Obs, who had the idea to propose this correspondence to you.
- 1:05 Did you immediately say yes when you were contacted, Michel?
- 1:10 Yes, I said yes.
- 1:15 Immediately, I said yes.
- 1:18 It worried me a little.
- 1:21 It's true that I was afraid this could have repercussions for me.
- 1:26 Perhaps also some of my statements could be used against me.
- 1:31 But I think what was clear to me,
- 1:36 is that it's completely impossible to live so close to someone
- 1:43 without being able to communicate.
- 1:46 And it's true that I had never communicated with someone from Gaza,
- 1:49 even though the situation is truly extreme today.
- 1:52 So it was really something important for me that I had to do.
- 1:56 You live a few kilometers away, as we saw in the image, where Paul was.
- 2:00 Tala, did you also say yes right away?
- 2:03 No, well, to be honest,
- 2:08 I had to talk a bit with my relatives, my family.
- 2:13 I asked them if they agreed
- 2:16 for me to accept this contract and this project.
- 2:20 It was quite controversial and it was a sensitive project.
- 2:25 Regarding the inhabitants of my country, my city,
- 2:32 I was afraid of being accused of treason.
- 2:35 And so I needed a little time to think about it.
- 2:42 I tried to evaluate this opportunity.
- 2:47 And after that, I found the courage
- 2:54 and decided to seize this opportunity.
- 2:58 Where were you on October 7, 2023
- 3:02 and how did you learn about the massacres, Michel?
- 3:06 Well, I was at home, on the street,
- 3:12 and I woke up very early that day.
- 3:16 And I heard the missile alarms.
- 3:20 So it was quite surprising for me.
- 3:24 Of course, it's not a place where peace reigns,
- 3:28 but sometimes there are calmer times,
- 3:30 there are moments of escalation.
- 3:32 But at that moment, I didn't know what was happening.
- 3:36 So actually, I looked at my phone
- 3:38 to understand the situation on the ground.
- 3:41 And one of my neighbors told me she was taking her dog out
- 3:45 on the street and someone started shooting at her.
- 3:48 We started receiving calls.
- 3:51 We were told to go down to the missile shelters,
- 3:54 that we had to lock the door
- 3:57 and also remove the handle from the other side of the door
- 3:59 so that no one could get into your home.
- 4:03 So we were in the missile shelter
- 4:07 and at one point, we had no more electricity,
- 4:11 we also had no network,
- 4:13 so we were in the dark.
- 4:15 And once again, we didn't know what was happening.
- 4:18 We were waiting, we could hear the gunfire.
- 4:22 And once again, we didn't understand what was happening.
- 4:26 And after a few days,
- 4:30 my boyfriend's family came to pick us up.
- 4:34 We managed to retrieve what we could.
- 4:44 I think it was October 9th when they came to pick us up.
- 4:50 So we tried to take what we could from the house
- 4:54 and then we went to the center of the country
- 4:58 and as we left, we saw bodies everywhere.
- 5:02 And as I was leaving that place,
- 5:06 I started to understand what had happened
- 5:10 during those few days.
- 5:14 And I also learned that one of my friends had been taken hostage.
- 5:18 Tala, same question, where were you and how did you learn
- 5:22 what had happened?
- 5:26 So, on October 7th, actually,
- 5:30 I was sleeping in my room.
- 5:34 I wasn't going to university that day.
- 5:38 And so I was very shocked.
- 5:42 There are always very intense bombings.
- 5:46 But then, I looked online and saw the photos
- 5:50 and it was absolutely unimaginable
- 5:54 because we know that Israelis have a very good system
- 5:58 of security, no one can normally enter.
- 6:02 And so it was truly unimaginable.
- 6:06 And I was trying to understand what was going to happen
- 6:10 in the following days as a Palestinian.
- 6:14 You saw the future, you know.
- 6:18 And so I thought we were under attack.
- 6:22 And so if there's a reason, then we told ourselves
- 6:26 that the Israelis would inevitably retaliate.
- 6:30 Then I lost connection, there was no more electricity.
- 6:34 Palestinians no longer had internet connection
- 6:38 and electricity, or barely any.
- 6:42 What brought you to this correspondence?
- 6:46 Well, I like to write.
- 6:50 I like to write stories,
- 6:54 accounts of daily life in the Gaza Strip.
- 6:58 I wrote about the psychological reactions
- 7:02 of people to what had happened to them.
- 7:06 And so, I am an author for various websites.
- 7:10 Dimitri contacted me,
- 7:14 the journalist from Le Nouvel Obs.
- 7:18 Yes, exactly.
- 7:22 So, it was Dimitri who asked me for an essay
- 7:26 for me to document my daily life in the Gaza Strip.
- 7:30 And he translated my texts into French
- 7:34 because he knew that the French public needed to know
- 7:38 the reality, or at least, to hear the voice
- 7:42 of the Palestinian people and the residents of Gaza.
- 7:46 So, we wrote two essays for him.
- 7:50 And then, he offered me to participate in this project.
- 7:54 And that's how I ended up in this project.
- 7:58 And there were obviously different hesitations,
- 8:02 different emotional states I've already talked about.
- 8:06 But did this exchange change you, Michelle?
- 8:10 Yes, in a way.
- 8:14 I think being able to hear the voice of someone you feel you know, someone you've formed a bond with, is someone who accompanies you.
- 8:18 of someone you feel you know,
- 8:22 someone you've formed a bond with,
- 8:26 is someone who accompanies you.
- 8:30 And it's true that I learned more
- 8:34 about Tala, about Palestine, about Gaza.
- 8:38 And that's something truly precious.
- 8:42 It also allowed me to better understand
- 8:46 the situation on the ground.
- 8:50 How do you escape the feeling of hatred
- 8:54 when everything pushes you to hate your neighbor, Tala?
- 8:58 To be honest, I saw the consequences
- 9:02 of October 7th.
- 9:06 And we experienced losses.
- 9:10 We experienced displacement, famine.
- 9:14 I lost many of my friends, many of my loved ones.
- 9:18 There hasn't been a single victory
- 9:22 documented in history.
- 9:26 So, I see no path.
- 9:30 No possible path through
- 9:34 sitting together and negotiating.
- 9:38 The idea is to find common ground
- 9:42 that could satisfy both parties.
- 9:46 And I'm not just talking about the Israeli government,
- 9:50 which doesn't include everyone, no.
- 9:54 I'm talking about a state that can include
- 9:58 everyone, protect everyone's rights
- 10:02 without considering obstacles,
- 10:06 religion, nationality.
- 10:10 No.
- 10:14 So there are Jews, Muslims, Christians.
- 10:18 We must all be included in this state
- 10:22 with equal rights, without hatred, without violence.
- 10:26 And yes, we must put an end to this cycle of violence.
- 10:31 From what I've seen so far,
- 10:35 honestly, I don't feel
- 10:39 that it's a good plan.
- 10:43 Yes, it addresses the main problems,
- 10:47 but I don't think it's the right way
- 10:51 to achieve the changes we call for...
- 10:55 Well, it's true, as I told you,
- 11:00 but in any case, I don't think this plan
- 11:04 will be accepted. Again,
- 11:08 our government doesn't want a ceasefire.
- 11:12 And they've never seized an opportunity.
- 11:16 Can Israel escape a far-right government?
- 11:20 Can it get out of it?
- 11:24 I think that...
- 11:28 honestly, the majority doesn't want
- 11:32 to get out of this situation.
- 11:36 In fact, what's important to understand
- 11:40 is a society's potential capacity to change.
- 11:44 And I think if we have something positive,
- 11:48 it would perhaps be the world's awareness
- 11:52 and seeing how the world reacts
- 11:56 to the situation, making sure Israelis
- 12:00 see how others react.
- 12:04 And Talha, can Gaza get rid of Hamas?
- 12:08 To be honest, I don't know.
- 12:12 Me, I don't... In fact, Hamas only attacks
- 12:16 civilians. There is no safe place in Gaza.
- 12:20 I don't agree.
- 12:24 And I was in what's called the green zone,
- 12:28 people living in tents, displaced people
- 12:32 who were attacked.
- 12:36 So, what was Hamas doing? They were trying to eliminate
- 12:40 Palestinians. In fact, that's what I know.
- 12:44 For the rest, I don't know.
- 12:48 Are there many Talhas and Michels in Palestine
- 12:52 compared to Israel? I think so.
- 12:56 Especially among young people.
- 13:00 It's true that sometimes, I feel like we talk
- 13:04 a lot about minorities. I'm not alone, believe me.
- 13:08 There are people who are trying to find
- 13:12 a more sustainable solution. There are protests.
- 13:16 So, yes.
- 13:20 It's true that we don't all share the same point of view.
- 13:24 But I think their hearts are in the right place.
- 13:28 And seeing what's happening,
- 13:32 it also helps to open minds.
- 13:36 You wrote to each other for a year and a half.
- 13:40 When was the first time you saw each other?
- 13:44 Did you see each other? And what did you say to each other?
- 13:48 And where was it?
- 13:52 The first time we met,
- 13:56 was in Paris.
- 14:00 You met two days ago?
- 14:04 Yes, two days ago.
- 14:08 But actually, we met once on Zoom.
- 14:12 With Dimitri.
- 14:16 It works.
- 14:20 We exchanged letters for over a year.
- 14:24 And we know a lot of details about each other.
- 14:28 And I think good communication can lead
- 14:32 to a good friendship.
- 14:36 Yes, that's what I was going to ask you.
- 14:40 Have you become friends?
- 14:44 Yes, I feel like we have a friendship.
- 14:48 We have a lot in common.
- 14:52 First, we're both law students, but other things too.
- 14:56 And you saw, it's Fashion Week in Paris.
- 15:00 Yes, maybe we'll go see a fashion show.
- 15:04 And can I know what the first word was
- 15:08 you both said to each other?
- 15:12 I thought you were taller than me.
- 15:16 I thought you were taller than me.
- 15:20 It's true that when we saw each other on Zoom,
- 15:24 we both wore glasses.
- 15:28 And then afterwards, we took off our glasses
- 15:32 during our different conversations.
- 15:36 And yes, it's true, we're both very short.
- 15:40 It's true, we're both very short.
- 0:00 タラさん、22歳、ガザ出身ですね。大丈夫ですか、全て順調ですか?
- 0:04 はい。
- 0:06 結構です、深呼吸してください、問題ありません。
- 0:08 ミシェルさん、25歳、イスラエル人ですね。お二人とも法学部の学生です。
- 0:13 タラさん、あなたは爆弾、飢餓、疫病の中で闘ってきました。
- 0:18 あなたの街ガザ市は事実上破壊され、数週間前からアイルランドに避難することができました。
- 0:25 ミシェルさん、10月7日以降、あなたは数日間バンカーで過ごさなければなりませんでした。
- 0:29 あなたの親しい友人の一人がハマスによって人質に取られ、殺害されました。
- 0:33 そして、お伝えした通り、あなたはスデロットにお住まいです。
- 0:35 ポール、あなたは以前、ガザに非常に近いこの街、スデロットの映像を送ってくれましたね。
- 0:40 今、その映像が見えますね、聞こえていたものです。
- 0:43 イスラエル軍の爆撃が聞こえていました。
- 0:45 その映像が見えます。
- 0:47 そして、こちらがあなた方のやり取りです。
- 0:52 これは非常に、非常に、非常に、非常に力強い本です。
- 0:55 フラマリオン社が出版する『私たちの不屈の心』です。
- 0:58 今日、この文通を提案するアイデアを出したのは、ヌーヴェル・オブスのジャーナリスト、ディミトリ・クリエ氏です。
- 1:05 ミシェルさん、連絡があった時、すぐに「はい」と答えましたか?
- 1:10 はい、はいと答えました。
- 1:15 すぐに「はい」と答えました。
- 1:18 少し心配でした。
- 1:21 これが私に影響を及ぼすのではないかと恐れていました。
- 1:26 また、私の発言の一部が私に不利になる可能性もあるのではないかと。
- 1:31 しかし、私にとって明確だったのは、
- 1:36 誰かとこれほど近くに住んでいて、
- 1:43 交流できないというのは全く不可能です。
- 1:46 そして、私はこれまでガザの人と交流したことがありませんでした。
- 1:49 今日の状況は本当に極限状態なのに。
- 1:52 だから、これは私にとって、どうしてもやらなければならない強い思いでした。
- 1:56 ポールがいた映像で見たように、あなた方は数キロメートルしか離れていない場所に住んでいます。
- 2:00 タラさん、あなたもすぐに「はい」と答えましたか?
- 2:03 いいえ、正直に言うと、
- 2:08 親しい人たち、家族と少し話す必要がありました。
- 2:13 彼らが同意するかどうか尋ねました。
- 2:16 この契約とプロジェクトを受け入れるために。
- 2:20 それはかなり物議を醸す、デリケートなプロジェクトでした。
- 2:25 私の国、私の街の住民に対して、
- 2:32 裏切り者だと非難されるのではないかと恐れていました。
- 2:35 だから、少し考える時間が必要でした。
- 2:42 この機会を評価しようとしました。
- 2:47 そしてその後、私は勇気を出し、
- 2:54 この機会を掴むことを決意しました。
- 2:58 2023年10月7日、あなたはどこにいましたか?
- 3:02 そして、ミシェルさん、虐殺をどのように知りましたか?
- 3:06 ええと、私は自宅の通りにいました。
- 3:12 その日、私はとても早く目が覚めました。
- 3:16 そして、ミサイルの警報が聞こえました。
- 3:20 だから、私にとってはかなり驚きでした。
- 3:24 もちろん、そこは平和が支配する場所ではありませんが、
- 3:28 時にはより穏やかな時期もあり、
- 3:30 エスカレートする瞬間もあります。
- 3:32 しかし、その時、私は何が起こっているのか知りませんでした。
- 3:36 それで、実際には携帯電話を見て、
- 3:38 現地の状況を理解しようとしました。
- 3:41 そして、近所の人が犬の散歩に出たところ、
- 3:45 誰かが彼女に発砲し始めたと教えてくれました。
- 3:48 私たちは電話を受け始めました。
- 3:51 私たちはシェルターに降りるように言われました。
- 3:54 ミサイル対策の、ドアに鍵をかけるようにと。
- 3:57 そして、ドアの反対側の取っ手も外すようにと。
- 3:59 誰も家に入れないように。
- 4:03 ミサイルシェルターにいました。
- 4:07 そして、ある時点で電気もなくなりました。
- 4:11 ネットワークも使えなくなりました。
- 4:13 だから、私たちは暗闇の中にいました。
- 4:15 そして、何が起こっているのか、またしても分かりませんでした。
- 4:18 私たちは待っていて、銃声が聞こえました。
- 4:22 そして、またしても何が起こっているのか理解できませんでした。
- 4:26 数日後、
- 4:30 彼氏の家族が私たちを迎えに来てくれました。
- 4:34 持っていけるものは持っていきました。
- 4:44 10月9日に迎えに来てくれたと思います。
- 4:50 だから、家から持っていけるものを取ろうとしました。
- 4:54 そして、国の中心部に向かいました。
- 4:58 外に出ると、そこら中に遺体があるのが見えました。
- 5:02 そして、その場所を離れるにつれて、
- 5:06 何が起こっていたのか理解し始めました。
- 5:10 この数日間に。
- 5:14 そして、友人の一人が人質に取られたことも知りました。
- 5:18 タラさん、同じ質問です。どこにいて、どうやって知りましたか?
- 5:22 何が起こったのかを。
- 5:26 ええと、10月7日、実は、
- 5:30 自分の部屋で寝ていました。
- 5:34 その日は大学には行きませんでした。
- 5:38 だから、とてもショックを受けました。
- 5:42 いつも激しい爆撃があります。
- 5:46 でも、今回はインターネットを見て写真を見ました。
- 5:50 そして、それは全く想像を絶するものでした。
- 5:54 なぜなら、イスラエルには非常に優れたシステムがあることを知っているからです。
- 5:58 セキュリティの。普通は誰も入れません。
- 6:02 だから、本当に想像を絶するものでした。
- 6:06 そして、何が起こるのか理解しようとしていました。
- 6:10 パレスチナ人として、その後の数日間で。
- 6:14 未来が見えた、ということですね。
- 6:18 だから、私たちは攻撃されていると思いました。
- 6:22 そして、もし理由があるなら、私たちはこう思いました。
- 6:26 イスラエルは必ず報復するだろうと。
- 6:30 その後、接続が切れ、電気もなくなりました。
- 6:34 パレスチナ人はインターネット接続も電気も、
- 6:38 ほとんどありませんでした。
- 6:42 この通信はあなたに何をもたらしましたか?
- 6:46 ええと、私は書くのが好きなんです。
- 6:50 物語を書くのが好きで、
- 6:54 ガザ地区での日常生活の記録を。
- 6:58 人々が経験したことに対する心理的な反応について書きました。
- 7:06 そして、私は様々なウェブサイトで執筆しています。
- 7:10 ディミトリが私に連絡してきました。
- 7:14 ル・ヌーヴェル・オブスのジャーナリストです。
- 7:18 はい、その通りです。
- 7:22 だから、ディミトリが私にエッセイを依頼しました。
- 7:26 ガザ地区での私の日常生活を記録するために。
- 7:30 そして、彼は私の文章をフランス語に翻訳しました。
- 7:34 なぜなら、彼はフランスの読者が知るべきだと考えていたからです。
- 7:38 現実を、あるいは少なくとも、声を聞くべきだと。
- 7:42 パレスチナの人々とガザの住民たちの。
- 7:46 だから、私たちは彼のために2つのエッセイを書きました。
- 7:50 そして、その後、彼は私にこのプロジェクトへの参加を提案しました。
- 7:54 そうして、私はこのプロジェクトに参加することになりました。
- 7:58 そして、もちろん、様々なためらいがありました。
- 8:02 以前お話しした様々な感情の状態です。
- 8:06 しかし、この交流はあなたを変えましたか、ミシェル?
- 8:10 ええ、ある意味では。
- 8:14 知っていると感じる人、
- 8:18 絆を築いた人の声を聞くことができるというのは、
- 8:22 あなたに寄り添ってくれる人がいるということです。
- 8:26 あなたに寄り添ってくれる人がいるということです。
- 8:30 そして、私はタラ、パレスチナ、ガザについて、
- 8:34 より多くのことを学んでいました。
- 8:38 そして、それは本当に貴重なことです。
- 8:42 それはまた、現場の状況を
- 8:46 より深く理解する助けにもなりました。
- 8:50 すべてが隣人を憎むように仕向けるとき、
- 8:54 タラ、憎しみの感情からどうやって逃れるのですか?
- 8:58 正直に言うと、私は10月7日の
- 9:02 結果を目の当たりにしました。
- 9:06 そして、私たちは損失を経験しました。
- 9:10 私たちは避難と飢餓を経験しました。
- 9:14 多くの友人、多くの親しい人を失いました。
- 9:18 歴史上、記録された勝利は
- 9:22 一つもありませんでした。
- 9:26 だから、私は道が見えません。
- 9:30 共に座って交渉することで
- 9:34 可能な道は、一つもありません。
- 9:38 双方を満足させられる共通の基盤を
- 9:42 見つけることが、その考えです。
- 9:46 そして、私はイスラエル政府だけを
- 9:50 言っているのではありません。それには含まれていません、いいえ。
- 9:54 私は、すべての人々を包含し、
- 9:58 すべての人の権利を保護できる国家について話しています。
- 10:02 障害、宗教、
- 10:06 国籍を考慮することなく。
- 10:10 いいえ。
- 10:14 ですから、ユダヤ人、イスラム教徒、キリスト教徒がいます。
- 10:18 私たちは皆、憎しみや暴力のない、
- 10:22 平等な権利を持つこの国家に包摂されるべきです。
- 10:26 そして、ええ、この暴力の連鎖を終わらせなければなりません。
- 10:31 これまで見てきた限りでは、
- 10:35 正直なところ、
- 10:39 それが良い計画だとは思いません。
- 10:43 ええ、それは主要な問題には対処していますが、
- 10:47 私たちが求めている変化を
- 10:51 もたらす正しい方法ではないと思います。
- 10:55 まあ、そうですね、私が言ったように、
- 11:00 いずれにせよ、この計画は
- 11:04 受け入れられないと思います。繰り返しますが、
- 11:08 私たちの政府は停戦を望んでいません。
- 11:12 そして、彼らは一度も機会を捉えませんでした。
- 11:16 イスラエルは極右政権から
- 11:20 逃れることができるでしょうか?そこから抜け出すことができるでしょうか?
- 11:24 私は思います...
- 11:28 正直なところ、大多数は
- 11:32 この状況から抜け出したくないと思っています。
- 11:36 実際、理解すべき重要なことは、
- 11:40 社会が変化する潜在的な能力です。
- 11:44 そして、もし何かポジティブなことがあるとすれば、
- 11:48 それは世界の意識の向上かもしれません。
- 11:52 そして、世界がこの状況にどう反応するかを見て、
- 11:56 イスラエル人が他の人々がどう反応しているかを
- 12:00 見るようにすることです。
- 12:04 タルハさん、ガザはハマスを排除できますか?
- 12:08 正直なところ、私には分かりません。
- 12:12 私は...実際、ハマスは攻撃するばかりで
- 12:16 民間人を。ガザには安全な場所がありません。
- 12:20 私は同意しません。
- 12:24 そして私は、いわゆるグリーンゾーンにいました。
- 12:28 テントで暮らす人々、避難民が
- 12:32 攻撃されました。
- 12:36 では、ハマスは何をしていたのか?彼らは排除しようとしていました
- 12:40 パレスチナ人を。実際、私が知っているのはそれだけです。
- 12:44 それ以外は、何も知りません。
- 12:48 パレスチナにはタルハやミシェルのような人がたくさんいますか
- 12:52 イスラエルと比べて?そう思います。
- 12:56 特に若者の間で。
- 13:00 確かに、時々、私たちは話しているような気がします
- 13:04 多くの少数派について。私は一人ではありません、信じてください。
- 13:08 まさに、より持続可能な解決策を見つけようとしている人々がいます。
- 13:12 より持続可能な解決策を。デモもあります。
- 13:16 ええ、そうです。
- 13:20 確かに、私たちは皆同じ見解を共有しているわけではありません。
- 13:24 しかし、彼らの心は正しい場所にあると思います。
- 13:28 そして、何が起こっているかを見ることで、
- 13:32 それはまた、人々の心を開くことにもなります。
- 13:36 あなたたちは1年半の間、手紙をやり取りしました。
- 13:40 初めて会ったのはいつですか?
- 13:44 会いましたか?そして、何を話しましたか?
- 13:48 そして、どこで?
- 13:52 初めて会ったのは
- 13:56 パリでした。
- 14:00 2日前に会ったのですか?
- 14:04 はい、2日前です。
- 14:08 でも実を言うと、一度Zoomで会いました。
- 14:12 ディミトリと一緒に。
- 14:16 うまくいきます。
- 14:20 私たちは1年以上手紙を交換しました。
- 14:24 そして、お互いのことをたくさんの詳細を知っています。
- 14:28 そして、良いコミュニケーションは
- 14:32 良い友情につながると私は思います。
- 14:36 はい、それを聞こうと思っていました。
- 14:40 友達になりましたか?
- 14:44 はい、友情が芽生えたような気がします。
- 14:48 共通点がたくさんあります。
- 14:52 まず、私たちは法学部の学生ですが、他にもあります。
- 14:56 そして、ご覧の通り、パリはファッションウィークです。
- 15:00 はい、もしかしたらファッションショーを見に行くかもしれません。
- 15:04 そして、最初の言葉は何だったか教えていただけますか?
- 15:08 お二人で言い合った最初の言葉は?
- 15:12 私は、あなたが私より背が高いと思ったの。
- 15:16 あなたが私より背が高いと思っていたわ。
- 15:20 確かに、Zoomで会った時は
- 15:24 二人ともメガネをかけていました。
- 15:28 そしてその後、私たちはメガネを外しました
- 15:32 様々な会話の中で。
- 15:36 そして、ええ、本当に、私たち二人ともとても背が低いんです。
- 15:40 本当に、私たち二人ともとても背が低いんです。
- 0:00 탈라 씨, 22세이시고 가자 출신이시죠. 괜찮으세요? 모든 게 괜찮으신가요?
- 0:04 네.
- 0:06 아주 좋아요. 숨 쉬세요. 문제없어요.
- 0:08 미셸 씨, 25세이시고 이스라엘인이시죠. 두 분 모두 법대생이세요.
- 0:13 탈라 씨, 폭탄과 기아, 전염병 속에서 힘겹게 싸우셨습니다.
- 0:18 당신의 도시 가자 시티는 거의 파괴되었고, 몇 주 전부터 아일랜드로 피신할 수 있었습니다.
- 0:25 미셸 씨, 10월 7일 이후 며칠 동안 벙커에서 지내야 했습니다.
- 0:29 가까운 친구 한 명이 하마스에 의해 인질로 잡혀 살해당했습니다.
- 0:33 그리고 말씀드렸듯이, 당신은 스데롯에 살고 있습니다.
- 0:35 폴, 당신은 가자와 매우 가까운 이 도시, 스데롯의 이미지를 우리에게 보내주셨죠.
- 0:40 저기 보이는 이미지에서 들을 수 있었습니다.
- 0:43 이스라엘의 폭격을 들을 수 있었죠.
- 0:45 이 이미지들이 보입니다.
- 0:47 그리고 여기 여러분의 대화가 있습니다.
- 0:52 정말, 정말, 정말, 정말 강력한 책입니다.
- 0:55 플라마리옹에서 출판한 '우리의 불굴의 심장'입니다.
- 0:58 오늘, '누벨 옵스'의 기자 디미트리 크리에가 여러분에게 이 서신 교환을 제안하는 아이디어를 냈습니다.
- 1:05 미셸 씨, 연락받았을 때 바로 '네'라고 하셨나요?
- 1:10 네, '네'라고 답했습니다.
- 1:15 바로 '네'라고 답했습니다.
- 1:18 조금 걱정되긴 했습니다.
- 1:21 이것이 저에게 영향을 미칠까 봐 두려웠던 것은 사실입니다.
- 1:26 어쩌면 제 말 중 일부가 저에게 불리하게 작용할 수도 있다고 생각했습니다.
- 1:31 하지만 저에게 분명했던 것은,
- 1:36 누군가와 그렇게 가까이 살면서
- 1:43 교류하지 않는 것은 불가능하다는 것입니다.
- 1:46 그리고 사실 저는 가자 사람과 교류해 본 적이 없었습니다.
- 1:49 오늘날 상황이 정말 극단적임에도 불구하고 말이죠.
- 1:52 그래서 이것은 제가 꼭 해야 할 강력한 일이었습니다.
- 1:56 폴이 있었던 이미지에서 보셨듯이, 몇 킬로미터 떨어진 곳에 사시죠.
- 2:00 탈라 씨, 당신도 바로 '네'라고 하셨나요?
- 2:03 아니요, 솔직히 말해서,
- 2:08 저는 제 가까운 사람들과 가족에게 좀 이야기해야 했습니다.
- 2:13 그들이 동의하는지 물어봤습니다.
- 2:16 제가 이 계약과 이 프로젝트를 수락하는 것에 대해 말이죠.
- 2:20 이것은 꽤 논란의 여지가 있었고 민감한 프로젝트였습니다.
- 2:25 제 나라, 제 도시의 주민들과 관련해서는,
- 2:32 배신자로 비난받을까 봐 두려웠습니다.
- 2:35 그래서 그것에 대해 생각할 시간이 좀 필요했습니다.
- 2:42 저는 이 기회를 평가하려고 노력했습니다.
- 2:47 그리고 그 후에 저는 용기를 내어
- 2:54 이 기회를 잡기로 결정했습니다.
- 2:58 2023년 10월 7일에 어디에 계셨고
- 3:02 미셸 씨, 학살 소식은 어떻게 들으셨나요?
- 3:06 음, 저는 집에 있었는데, 거리에서
- 3:12 그날 아주 일찍 일어났습니다.
- 3:16 그리고 미사일 경보를 들었습니다.
- 3:20 그래서 저에게는 꽤 놀라운 일이었습니다.
- 3:24 물론, 평화가 지배하는 곳은 아니지만,
- 3:28 때로는 더 조용한 시기도 있고,
- 3:30 긴장이 고조되는 순간도 있습니다.
- 3:32 하지만 저는 그 순간 무슨 일이 일어나고 있는지 몰랐습니다.
- 3:36 그래서 사실, 저는 제 휴대폰을 봤습니다.
- 3:38 현장 상황을 파악하기 위해서요.
- 3:41 그리고 제 이웃 중 한 명이 개를 산책시키러 나갔다가
- 3:45 거리에서 누군가 자신에게 총을 쏘기 시작했다고 말했습니다.
- 3:48 우리는 전화를 받기 시작했습니다.
- 3:51 미사일 대피소로 내려가야 한다고 했고,
- 3:54 문을 잠그고
- 3:57 문 반대편의 손잡이도 제거해야 한다고 했습니다.
- 3:59 아무도 집에 들어올 수 없도록요.
- 4:03 그래서 우리는 미사일 대피소에 있었고
- 4:07 어느 순간 전기가 끊겼어요.
- 4:11 네트워크도 더 이상 안 됐고요.
- 4:13 그래서 우리는 어둠 속에 있었어요.
- 4:15 그리고 우리는 또다시 무슨 일이 일어나는지 몰랐어요.
- 4:18 우리는 기다리고 있었고, 총소리를 들었어요.
- 4:22 그리고 또다시, 우리는 무슨 일이 일어나는지 이해하지 못했어요.
- 4:26 그리고 며칠 후,
- 4:30 제 남자친구 가족이 우리를 데리러 왔어요.
- 4:34 우리는 가져갈 수 있는 것을 가져갔어요.
- 4:44 우리를 데리러 온 것이 10월 9일이었던 것 같아요.
- 4:50 그래서 우리는 집에서 가져갈 수 있는 것을 가져가려고 했고
- 4:54 그다음에는 나라의 중앙으로 갔어요.
- 4:58 그리고 나갈 때, 우리는 사체가 여기저기 널려 있는 것을 봤어요.
- 5:02 그리고 제가 그곳을 떠날 때,
- 5:06 저는 무슨 일이 일어났는지 이해하기 시작했어요.
- 5:10 그 며칠 동안요.
- 5:14 그리고 제 친구 중 한 명이 인질로 잡혔다는 것도 알게 되었어요.
- 5:18 탈라 씨, 같은 질문입니다. 어디에 계셨고 어떻게 알게 되셨나요?
- 5:22 무슨 일이 일어났는지요?
- 5:26 음, 사실 10월 7일에는
- 5:30 저는 제 방에서 자고 있었어요.
- 5:34 그날은 대학교에 가지 않았어요.
- 5:38 그래서 저는 매우 충격을 받았어요.
- 5:42 항상 매우 격렬한 폭격이 있었지만요.
- 5:46 하지만 그때, 저는 인터넷을 보고 사진들을 봤어요.
- 5:50 그리고 그것은 정말 상상할 수 없는 일이었어요.
- 5:54 왜냐하면 이스라엘인들은 아주 좋은 보안 시스템을 가지고 있다는 것을 알기 때문이죠.
- 5:58 보통은 아무도 들어올 수 없어요.
- 6:02 그래서 정말 상상할 수 없는 일이었어요.
- 6:06 그리고 저는 팔레스타인 사람으로서 다음 며칠 동안
- 6:10 무슨 일이 일어날지 이해하려고 노력했어요.
- 6:14 미래를 보신 거네요.
- 6:18 그래서 저는 우리가 공격받았다고 생각했어요.
- 6:22 그래서 만약 이유가 있다면, 우리는 그때 생각했어요.
- 6:26 이스라엘인들이 반드시 보복할 것이라고요.
- 6:30 그다음, 저는 연결이 끊겼고, 전기가 더 이상 없었어요.
- 6:34 팔레스타인 사람들은 더 이상 인터넷 연결이 없었고
- 6:38 전기도 거의 없었어요.
- 6:42 이런 글을 쓰게 된 계기가 무엇인가요?
- 6:46 음, 저는 글쓰기를 좋아해요.
- 6:50 이야기를 쓰는 것을 좋아하고요.
- 6:54 가자 지구의 일상생활에 대한 이야기를요.
- 6:58 저는 사람들에게 일어난 일에 대한
- 7:02 심리적 반응에 대해 썼어요.
- 7:06 그래서 저는 여러 웹사이트의 작가예요.
- 7:10 누벨 옵스(Nouvel Obs)의 기자
- 7:14 디미트리가 저에게 연락했어요.
- 7:18 네, 맞아요.
- 7:22 그래서 디미트리가 저에게 에세이를 요청했어요.
- 7:26 제가 가자 지구에서의 일상생활을 기록하도록요.
- 7:30 그리고 그는 제 글을 프랑스어로 번역했어요.
- 7:34 왜냐하면 그는 프랑스 대중이 현실을 알아야 한다고 생각했기 때문이죠.
- 7:38 아니면 적어도 팔레스타인 사람들과
- 7:42 가자 지구 주민들의 목소리를 들어야 한다고요.
- 7:46 그래서 우리는 그를 위해 두 편의 에세이를 썼어요.
- 7:50 그리고 나서 그는 저에게 이 프로젝트에 참여할 것을 제안했어요.
- 7:54 그렇게 해서 저는 이 프로젝트에 참여하게 되었어요.
- 7:58 그리고 물론 여러 가지 망설임이 있었죠.
- 8:02 제가 이미 말씀드렸던 다양한 감정 상태에 대해.
- 8:06 미셸, 이 교류가 당신을 변화시켰나요?
- 8:10 네, 어떤 면에서는요.
- 8:14 당신이 아는 것 같은 사람,
- 8:18 유대감을 형성한 사람의 목소리를
- 8:22 들을 수 있다는 사실은
- 8:26 그 사람이 당신과 함께한다는 의미라고 생각합니다.
- 8:30 그리고 저는 Tala, 팔레스타인, 가자에 대해
- 8:34 더 많이 배우고 있었습니다.
- 8:38 그리고 그것은 정말 소중한 일입니다.
- 8:42 그것은 또한 제가 현장 상황을
- 8:46 더 잘 이해할 수 있게 해주었습니다.
- 8:50 모든 것이 이웃을 미워하게 만드는 상황에서
- 8:54 증오심에서 어떻게 벗어날 수 있을까요, Tala?
- 8:58 솔직히 말해서, 저는 10월 7일의
- 9:02 결과를 보았습니다.
- 9:06 그리고 우리는 상실을 겪었습니다.
- 9:10 우리는 이주와 기아를 겪었습니다.
- 9:14 저는 많은 친구들과 친척들을 잃었습니다.
- 9:18 역사상 단 한 번의 승리도
- 9:22 기록된 적이 없습니다.
- 9:26 그래서 저는 어떤 길도 보이지 않습니다.
- 9:30 함께 앉아서 협상하는 것으로는
- 9:34 어떤 길도 가능하지 않습니다.
- 9:38 핵심은 양측을 만족시킬 수 있는
- 9:42 공통점을 찾는 것입니다.
- 9:46 그리고 저는 이스라엘 정부만을 말하는 것이 아닙니다.
- 9:50 그것은 모두를 포용하지 않습니다.
- 9:54 저는 모두를 포함하고,
- 9:58 모두의 권리를 보호하며,
- 10:02 장애물, 종교, 국적을 고려하지 않는
- 10:06 국가를 말합니다.
- 10:10 아닙니다.
- 10:14 그러므로 유대인, 무슬림, 기독교인이 있습니다.
- 10:18 우리 모두는 증오와 폭력 없이
- 10:22 동등한 권리를 가지고 이 국가에 포함되어야 합니다.
- 10:26 네, 이 폭력의 순환을 끝내야 합니다.
- 10:31 제가 지금까지 본 바로는,
- 10:35 솔직히 말해서, 저는 그렇게 생각하지 않습니다.
- 10:39 그것이 좋은 계획이라고요.
- 10:43 네, 그것은 주요 문제들을 다루지만,
- 10:47 저는 그것이 우리가 요구하는 변화를 위한
- 10:51 올바른 방법이 아니라고 생각합니다...
- 10:55 음, 제가 말씀드렸듯이, 사실입니다.
- 11:00 하지만 어떤 경우에도, 저는 이 계획이
- 11:04 수용되지 않을 것이라고 생각합니다. 다시 말하지만,
- 11:08 우리 정부는 휴전을 원하지 않습니다.
- 11:12 그리고 그들은 기회를 잡은 적이 없습니다.
- 11:16 이스라엘은 극우 정부에서 벗어나
- 11:20 상황을 타개할 수 있을까요?
- 11:24 저는 솔직히 말해서,
- 11:28 대다수는 이 상황에서
- 11:32 벗어나기를 원하지 않는다고 생각합니다.
- 11:36 사실, 이해해야 할 중요한 점은
- 11:40 사회가 변화할 수 있는 잠재력입니다.
- 11:44 그리고 저는 우리가 긍정적인 것을 얻는다면,
- 11:48 그것은 아마도 세상의 인식일 것이라고 생각합니다.
- 11:52 세상이 이 상황에 어떻게 반응하는지 보고,
- 11:56 이스라엘 사람들이 다른 사람들의 반응을
- 12:00 보게 하는 것입니다.
- 12:04 탈하 씨, 가자지구가 하마스를 제거할 수 있을까요?
- 12:08 솔직히 말해서, 저는 모르겠습니다.
- 12:12 저는... 사실 하마스는 공격만 합니다
- 12:16 민간인들을요. 가자지구에는 안전한 곳이 없습니다.
- 12:20 저는 동의하지 않습니다.
- 12:24 그리고 저는 소위 녹색 지대에 있었습니다,
- 12:28 텐트에서 사는 사람들, 이재민들이요
- 12:32 그들이 공격받았습니다.
- 12:36 그럼 하마스는 뭘 했나요? 그들은 제거하려고 했습니다
- 12:40 팔레스타인 사람들을요. 사실, 제가 아는 건 그겁니다.
- 12:44 나머지는 모르겠습니다.
- 12:48 팔레스타인에 탈하와 미셸 같은 사람이 많이 있나요
- 12:52 이스라엘과 비교해서요? 저는 그렇다고 생각합니다.
- 12:56 특히 젊은이들 사이에서요.
- 13:00 때로는 우리가 이야기하는 것이
- 13:04 소수자들에 대한 것이 많다는 인상을 받습니다. 저는 혼자가 아닙니다, 믿어주세요.
- 13:08 바로 더 지속 가능한 해결책을 찾으려는 사람들이 있습니다.
- 13:12 시위도 있습니다.
- 13:16 네, 그렇습니다.
- 13:20 모두가 같은 견해를 공유하는 것은 아닙니다.
- 13:24 하지만 저는 그들의 마음이 올바른 곳에 있다고 생각합니다.
- 13:28 그리고 무슨 일이 일어나고 있는지 보는 것이,
- 13:32 또한 마음을 열게 합니다.
- 13:36 두 분은 1년 반 동안 편지를 주고받으셨군요.
- 13:40 처음 만나신 건 언제였나요?
- 13:44 만나셨나요? 그리고 무슨 이야기를 나누셨나요?
- 13:48 어디였나요?
- 13:52 저희가 처음 만난 건,
- 13:56 파리였습니다.
- 14:00 이틀 전에 만나셨나요?
- 14:04 네, 이틀 전에요.
- 14:08 하지만 사실, 저희는 줌으로 한 번 만났습니다.
- 14:12 디미트리와 함께요.
- 14:16 잘 되네요.
- 14:20 저희는 1년 넘게 편지를 주고받았습니다.
- 14:24 그리고 서로에 대해 많은 것을 알고 있습니다.
- 14:28 그리고 저는 좋은 소통이 이어질 수 있다고 생각합니다
- 14:32 좋은 우정으로요.
- 14:36 네, 제가 여쭤보려던 것이 바로 그거였습니다.
- 14:40 두 분은 친구가 되셨나요?
- 14:44 네, 저희는 우정을 나누고 있는 것 같아요.
- 14:48 공통점이 많습니다.
- 14:52 우선, 저희는 법대생이지만, 다른 점들도 많아요.
- 14:56 그리고 보셨겠지만, 파리에서는 패션 위크가 열리고 있습니다.
- 15:00 네, 아마 패션쇼를 보러 갈 수도 있을 것 같아요.
- 15:04 그리고 두 분이 서로에게 처음 건넨 말이 무엇이었는지 알 수 있을까요?
- 15:08 두 분이 서로에게 처음 건넨 말이 무엇이었는지 알 수 있을까요?
- 15:12 저는 당신이 저보다 키가 크다고 생각했어요.
- 15:16 저는 당신이 저보다 키가 크다고 생각했어요.
- 15:20 줌으로 만났을 때,
- 15:24 저희 둘 다 안경을 쓰고 있었죠.
- 15:28 그리고 나중에 대화하면서 안경을 벗었습니다.
- 15:36 그리고 네, 맞아요, 저희 둘 다 키가 아주 작아요.
- 15:40 맞아요, 저희 둘 다 키가 아주 작아요.
- 0:00 Tala, bạn 22 tuổi, là người Gaza. Bạn ổn chứ, mọi việc đều tốt chứ?
- 0:04 Vâng.
- 0:06 Rất tốt, hít thở đi, không có vấn đề gì đâu.
- 0:08 Michel, bạn 25 tuổi, là người Israel. Cả hai bạn đều là sinh viên luật.
- 0:13 Tala, bạn đã phải vật lộn giữa bom đạn, nạn đói và dịch bệnh.
- 0:18 Thành phố Gaza của bạn đã gần như bị phá hủy và vài tuần nay, bạn đã có thể tị nạn ở Ireland.
- 0:25 Michel, sau ngày 7 tháng 10, bạn đã phải trải qua vài ngày trong hầm trú ẩn.
- 0:29 Một trong những người bạn thân của bạn đã bị Hamas bắt làm con tin và sát hại.
- 0:33 Và tôi đã nói, bạn sống ở Jderot.
- 0:35 Paul, bạn đã gửi cho chúng tôi những hình ảnh về thành phố này, Jderot, rất gần Gaza.
- 0:40 Chúng ta thấy những hình ảnh đó, nơi mà người ta có thể nghe thấy.
- 0:43 Bạn có thể nghe thấy tiếng bom của Israel.
- 0:45 Chúng ta thấy những hình ảnh này.
- 0:47 Và đây là cuộc trao đổi của các bạn.
- 0:52 Đây là một cuốn sách rất, rất, rất, rất mạnh mẽ.
- 0:55 « Những trái tim bất khuất của chúng ta » do Flammarion xuất bản.
- 0:58 Hôm nay, chính nhà báo của Nouvelle Obs, Dimitri Krier, là người đã có ý tưởng đề xuất cuộc trao đổi thư từ này với các bạn.
- 1:05 Michel, khi được liên hệ, bạn có đồng ý ngay lập tức không?
- 1:10 Vâng, tôi đã trả lời là có.
- 1:15 Ngay lập tức, tôi đã trả lời là có.
- 1:18 Điều đó khiến tôi hơi lo lắng.
- 1:21 Thật sự là tôi sợ rằng điều này có thể gây ra những hậu quả đối với tôi.
- 1:26 Cũng có thể một số lời nói của tôi có thể bị dùng để chống lại tôi.
- 1:31 Nhưng tôi nghĩ điều rõ ràng đối với tôi,
- 1:36 là hoàn toàn không thể sống gần một người nào đó
- 1:43 mà không thể trao đổi.
- 1:46 Và thật sự là tôi chưa bao giờ trao đổi với một người Gaza nào,
- 1:49 trong khi tình hình hôm nay thực sự rất căng thẳng.
- 1:52 Vì vậy, đây thực sự là một điều quan trọng đối với tôi mà tôi phải làm.
- 1:56 Các bạn sống cách nhau vài cây số, như chúng ta đã thấy trên hình ảnh, nơi Paul đã ở.
- 2:00 Talha, bạn cũng đồng ý ngay lập tức chứ?
- 2:03 Không, thật ra, thành thật mà nói,
- 2:08 tôi đã phải nói chuyện một chút với người thân, với gia đình mình.
- 2:13 Tôi đã hỏi họ xem họ có đồng ý không
- 2:16 để tôi có thể chấp nhận hợp đồng và dự án này.
- 2:20 Điều này khá gây tranh cãi và đây là một dự án nhạy cảm.
- 2:25 Đối với người dân ở đất nước tôi, ở thành phố của tôi,
- 2:32 tôi sợ bị buộc tội phản bội.
- 2:35 Và vì vậy tôi cần một chút thời gian để suy nghĩ về điều đó.
- 2:42 Tôi đã cố gắng đánh giá cơ hội này.
- 2:47 Và sau đó, tôi đã có đủ dũng khí
- 2:54 và tôi quyết định nắm bắt cơ hội này.
- 2:58 Bạn đã ở đâu vào ngày 7 tháng 10 năm 2023
- 3:02 và bạn đã biết về các vụ thảm sát như thế nào, Michèle?
- 3:06 À thì, tôi đang ở nhà, trên phố,
- 3:12 và tôi đã thức dậy rất sớm vào ngày hôm đó.
- 3:16 Và tôi nghe thấy tiếng còi báo động tên lửa.
- 3:20 Vì vậy, thật sự điều đó khá bất ngờ đối với tôi.
- 3:24 Tất nhiên, đó không phải là một nơi mà hòa bình ngự trị,
- 3:28 nhưng đôi khi có những khoảng thời gian yên bình hơn,
- 3:30 có những lúc tình hình leo thang.
- 3:32 Nhưng lúc đó, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra.
- 3:36 Vì vậy, thực ra, tôi đã nhìn vào điện thoại của mình
- 3:38 để hiểu tình hình thực tế.
- 3:41 Và một người hàng xóm của tôi đã nói với tôi rằng cô ấy đang dắt chó đi dạo
- 3:45 trên phố và có người đã bắt đầu bắn vào cô ấy.
- 3:48 Chúng tôi bắt đầu nhận được các cuộc gọi.
- 3:51 Người ta nói với chúng tôi rằng phải xuống hầm trú ẩn
- 3:54 chống tên lửa, rằng phải khóa cửa
- 3:57 và cũng phải tháo tay nắm cửa ở phía bên kia của cánh cửa.
- 3:59 để không ai có thể vào nhà bạn.
- 4:03 Vì vậy, chúng tôi đã ở trong hầm chống tên lửa
- 4:07 và đến một lúc nào đó, chúng tôi không còn điện,
- 4:11 cũng không còn mạng nữa,
- 4:13 vì vậy chúng tôi ở trong bóng tối.
- 4:15 Và chúng tôi lại không biết chuyện gì đang xảy ra.
- 4:18 Chúng tôi đang chờ đợi, chúng tôi nghe thấy tiếng súng.
- 4:22 Và một lần nữa, chúng tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- 4:26 Và sau vài ngày,
- 4:30 gia đình bạn trai tôi đã đến đón chúng tôi.
- 4:34 Chúng tôi đã lấy được những gì có thể.
- 4:44 Tôi nghĩ là vào ngày 9 tháng 10 họ đã đến đón chúng tôi.
- 4:50 Vì vậy chúng tôi đã cố gắng lấy những gì có thể ở nhà
- 4:54 và sau đó chúng tôi đi đến miền trung đất nước
- 4:58 và khi ra ngoài, chúng tôi thấy có xác chết khắp nơi.
- 5:02 Và khi tôi rời khỏi nơi đó,
- 5:06 tôi bắt đầu hiểu những gì đã xảy ra
- 5:10 trong vài ngày đó.
- 5:14 Và tôi cũng biết rằng một trong những người bạn của tôi đã bị bắt làm con tin.
- 5:18 Tala, câu hỏi tương tự, bạn đã ở đâu và làm thế nào bạn biết được
- 5:22 những gì đã xảy ra?
- 5:26 Thực ra, vào ngày 7 tháng 10,
- 5:30 tôi đang ngủ trong phòng.
- 5:34 Ngày hôm đó tôi không đi học đại học.
- 5:38 Và vì vậy tôi đã rất sốc.
- 5:42 Luôn có những cuộc bắn phá rất dữ dội.
- 5:46 Nhưng lần này, tôi đã xem trên Internet và thấy những bức ảnh
- 5:50 và điều đó hoàn toàn không thể tưởng tượng được
- 5:54 bởi vì chúng ta biết rằng người Israel có một hệ thống rất tốt
- 5:58 về an ninh, bình thường không ai có thể vào được.
- 6:02 Và vì vậy điều đó thực sự không thể tưởng tượng được.
- 6:06 Và tôi đã cố gắng hiểu điều gì sẽ xảy ra
- 6:10 trong những ngày tiếp theo với tư cách là một người Palestine.
- 6:14 Bạn đã nhìn thấy tương lai, đại loại vậy.
- 6:18 Và vì vậy tôi nghĩ rằng chúng tôi đang bị tấn công.
- 6:22 Và vì vậy nếu có một lý do, thì lúc đó, chúng tôi đã tự nhủ
- 6:26 rằng người Israel chắc chắn sẽ trả đũa.
- 6:30 Sau đó, tôi mất kết nối, không còn điện nữa.
- 6:34 Người Palestine không còn kết nối Internet
- 6:38 và điện, hoặc rất ít.
- 6:42 Điều gì đã đưa bạn đến với công việc viết lách này?
- 6:46 À, tôi thích viết.
- 6:50 Tôi thích viết truyện,
- 6:54 những câu chuyện về cuộc sống hàng ngày ở Dải Gaza.
- 6:58 Tôi đã viết về những phản ứng tâm lý
- 7:02 của mọi người đối với những gì đã xảy ra với họ.
- 7:06 Và vì vậy, tôi là tác giả cho nhiều trang web khác nhau.
- 7:10 Dimitri đã liên hệ với tôi,
- 7:14 nhà báo của Nouvel Obs.
- 7:18 Vâng, đúng vậy.
- 7:22 Vì vậy, chính Dimitri đã yêu cầu tôi viết một bài luận
- 7:26 để tôi ghi lại cuộc sống hàng ngày của mình ở Dải Gaza.
- 7:30 Và anh ấy đã dịch các bài viết của tôi sang tiếng Pháp
- 7:34 bởi vì anh ấy biết rằng công chúng Pháp cần phải biết
- 7:38 thực tế, hoặc ít nhất là nghe được tiếng nói
- 7:42 của người dân Palestine và cư dân Gaza.
- 7:46 Vì vậy, chúng tôi đã viết hai bài luận cho anh ấy.
- 7:50 Và sau đó, anh ấy đã đề nghị tôi tham gia dự án này.
- 7:54 Và đó là cách tôi tham gia vào dự án này.
- 7:58 Và rõ ràng là đã có nhiều do dự khác nhau,
- 8:02 những trạng thái cảm xúc khác nhau mà tôi đã nói đến.
- 8:06 Nhưng cuộc trao đổi này có làm cô thay đổi không, Michelle?
- 8:10 Có, ở một khía cạnh nào đó.
- 8:14 Tôi nghĩ việc có thể lắng nghe giọng nói
- 8:18 của một người mà bạn cảm thấy quen thuộc,
- 8:22 một người mà bạn đã gắn kết,
- 8:26 là một người đồng hành cùng bạn.
- 8:30 Và thực sự, tôi đã học được nhiều hơn
- 8:34 về Tala, về Palestine, về Gaza.
- 8:38 Và đó là điều thực sự quý giá.
- 8:42 Điều đó cũng giúp tôi hiểu rõ hơn
- 8:46 tình hình thực tế.
- 8:50 Làm thế nào để thoát khỏi cảm giác căm ghét
- 8:54 khi mọi thứ đều đẩy bạn đến việc căm ghét hàng xóm của mình, Tala?
- 8:58 Thành thật mà nói, tôi đã thấy những hậu quả
- 9:02 của ngày 7 tháng 10.
- 9:06 Và chúng tôi đã trải qua những mất mát.
- 9:10 Chúng tôi đã trải qua sự di dời, nạn đói.
- 9:14 Tôi đã mất rất nhiều bạn bè, rất nhiều người thân.
- 9:18 Chưa từng có một chiến thắng nào
- 9:22 được ghi nhận trong lịch sử.
- 9:26 Vì vậy, tôi không thấy con đường nào.
- 9:30 Không có con đường nào khả thi bằng việc
- 9:34 ngồi lại với nhau và đàm phán.
- 9:38 Ý tưởng là tìm một điểm chung
- 9:42 có thể làm hài lòng cả hai bên.
- 9:46 Và tôi không chỉ nói về chính phủ Israel
- 9:50 nơi mà điều đó không được bao gồm. Không.
- 9:54 Tôi đang nói về một nhà nước có thể bao gồm
- 9:58 tất cả mọi người, bảo vệ quyền của tất cả mọi người
- 10:02 mà không xét đến những rào cản,
- 10:06 tôn giáo, quốc tịch.
- 10:10 Không.
- 10:14 Vì vậy có người Do Thái, người Hồi giáo, người Cơ đốc giáo.
- 10:18 Tất cả chúng ta phải được bao gồm trong nhà nước này
- 10:22 với quyền bình đẳng, không hận thù, không bạo lực.
- 10:26 Và vâng, cần phải chấm dứt chu kỳ bạo lực này.
- 10:31 Từ những gì tôi đã thấy cho đến nay,
- 10:35 thành thật mà nói, tôi không có cảm giác
- 10:39 đó là một kế hoạch tốt.
- 10:43 Vâng, nó giải quyết các vấn đề chính,
- 10:47 nhưng tôi nghĩ đó không phải là cách đúng đắn
- 10:51 để có được những thay đổi mà chúng ta mong muốn...
- 10:55 Thật vậy, như tôi đã nói với bạn,
- 11:00 nhưng dù sao đi nữa, tôi nghĩ kế hoạch này
- 11:04 sẽ không được chấp nhận. Một lần nữa,
- 11:08 chính phủ của chúng tôi không muốn ngừng bắn.
- 11:12 Và họ chưa bao giờ nắm bắt một cơ hội nào.
- 11:16 Liệu Israel có thể thoát khỏi một chính phủ
- 11:20 cực hữu? Thoát ra khỏi đó?
- 11:24 Tôi nghĩ rằng...
- 11:28 thành thật mà nói, đa số không muốn
- 11:32 thoát khỏi tình huống này.
- 11:36 Thực ra, điều quan trọng cần hiểu,
- 11:40 là khả năng thay đổi tiềm tàng của một xã hội.
- 11:44 Và tôi nghĩ rằng nếu chúng ta có điều gì đó tích cực,
- 11:48 thì đó có thể là sự nhận thức
- 11:52 của thế giới, và xem thế giới phản ứng như thế nào
- 11:56 với tình hình, để người Israel
- 12:00 thấy cách người khác phản ứng.
- 12:04 Và Talha, liệu Gaza có thể thoát khỏi Hamas không?
- 12:08 Thành thật mà nói, tôi không biết.
- 12:12 Tôi không... Thực ra, Hamas chỉ tấn công
- 12:16 dân thường. Không có nơi nào an toàn ở Gaza.
- 12:20 Tôi không đồng ý.
- 12:24 Và tôi, tôi đã ở cái gọi là vùng xanh,
- 12:28 những người sống trong lều, những người di tản
- 12:32 đã bị tấn công.
- 12:36 Vậy Hamas đã làm gì? Họ đang cố gắng loại bỏ
- 12:40 người Palestine. Thực ra, đó là điều tôi biết.
- 12:44 Còn lại, tôi không biết gì cả.
- 12:48 Có nhiều Talha và Michel ở Palestine không
- 12:52 so với Israel? Tôi nghĩ là có.
- 12:56 Đặc biệt là trong giới trẻ.
- 13:00 Đúng là đôi khi, tôi có cảm giác như chúng ta đang nói
- 13:04 rất nhiều về các nhóm thiểu số. Tôi không đơn độc, tin tôi đi.
- 13:08 Có những người đang cố gắng tìm kiếm
- 13:12 một giải pháp bền vững hơn. Có những cuộc biểu tình.
- 13:16 Vậy thì, vâng.
- 13:20 Đúng là không phải ai cũng có cùng quan điểm.
- 13:24 Nhưng tôi nghĩ trái tim họ đặt đúng chỗ.
- 13:28 Và việc chứng kiến những gì đang xảy ra,
- 13:32 cũng giúp mở mang đầu óc.
- 13:36 Hai bạn đã viết thư cho nhau trong một năm rưỡi.
- 13:40 Lần đầu tiên hai bạn gặp nhau là khi nào?
- 13:44 Hai bạn đã gặp nhau chưa? Và hai bạn đã nói gì?
- 13:48 Và ở đâu?
- 13:52 Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau,
- 13:56 là ở Paris.
- 14:00 Hai bạn gặp nhau hai ngày trước à?
- 14:04 Vâng, hai ngày trước.
- 14:08 Nhưng thực ra, chúng tôi đã gặp nhau một lần trên Zoom.
- 14:12 Với Dimitri.
- 14:16 Nó hoạt động.
- 14:20 Chúng tôi đã trao đổi thư từ hơn một năm.
- 14:24 Và chúng tôi biết rất nhiều chi tiết về nhau.
- 14:28 Và tôi nghĩ rằng giao tiếp tốt có thể dẫn đến
- 14:32 một tình bạn tốt.
- 14:36 Vâng, đó là điều tôi định hỏi bạn.
- 14:40 Hai bạn đã trở thành bạn bè chưa?
- 14:44 Vâng, tôi có cảm giác chúng tôi có một tình bạn.
- 14:48 Chúng tôi có nhiều điểm chung.
- 14:52 Trước hết, chúng tôi đều là sinh viên luật, nhưng còn nhiều điều khác nữa.
- 14:56 Và bạn thấy đấy, đó là Tuần lễ thời trang ở Paris.
- 15:00 Vâng, có lẽ chúng tôi sẽ đi xem một buổi trình diễn thời trang.
- 15:04 Và tôi có thể biết từ đầu tiên
- 15:08 mà hai bạn đã nói với nhau là gì không?
- 15:12 Tôi đã nghĩ bạn cao hơn tôi.
- 15:16 Tôi đã nghĩ bạn cao hơn tôi.
- 15:20 Đúng là khi chúng tôi gặp nhau trên Zoom,
- 15:24 cả hai chúng tôi đều đeo kính.
- 15:28 Và sau đó, chúng tôi đã tháo kính ra
- 15:32 trong các cuộc trò chuyện khác nhau của chúng tôi.
- 15:36 Và vâng, đúng vậy, cả hai chúng tôi đều rất nhỏ bé.
- 15:40 Đúng vậy, cả hai chúng tôi đều rất nhỏ bé.
Ce reportage présente Tala, une étudiante palestinienne de 22 ans originaire de Gaza, et Michel, une étudiante israélienne de 25 ans de Sderot, toutes deux en droit. Le segment explore leur amitié inattendue, née d'une correspondance initiée par le journaliste Dimitri Krier pour le "Nouvel Obs", qui a abouti à la publication de leur livre "Nos cœurs invincibles". L'interview débute par une introduction poignante de leurs réalités respectives : Tala a vécu sous les bombes, la famine et les épidémies à Gaza, sa ville étant largement détruite avant qu'elle ne puisse se réfugier en Irlande. Michel, quant à elle, a passé plusieurs jours dans un bunker à Sderot après le 7 octobre 2023, un ami proche ayant été pris en otage et assassiné par le Hamas. Le contraste de leurs expériences initiales met en lumière la profondeur du conflit. Elles racontent ensuite les hésitations et les craintes qu'elles ont eues avant d'accepter de participer à ce projet de correspondance. Michel exprime sa peur des répercussions et que ses propos soient utilisés contre elle, mais insiste sur l'impossibilité de vivre si proche de l'autre sans échanger. Tala, de son côté, a dû consulter sa famille, craignant d'être accusée de trahison par les habitants de Gaza en raison de la nature sensible du projet. Malgré ces appréhensions, toutes deux ont trouvé le courage de saisir cette opportunité unique de dialogue. Le récit se poursuit avec leurs témoignages personnels du 7 octobre 2023. Michel décrit le réveil aux alarmes de missiles, l'isolement dans un abri sans électricité ni réseau, et la découverte des corps en quittant Sderot. Tala, elle, se souvient des bombardements intenses et de l'incrédulité face à la brèche de sécurité israélienne, anticipant la riposte et la perte de connexion à Gaza. Ces récits parallèles soulignent la brutalité et l'impact universel de la violence sur les civils. La correspondance leur a apporté une nouvelle perspective. Tala, déjà autrice sur la vie quotidienne à Gaza, a vu ses écrits traduits pour le public français, offrant une voix palestinienne. Michel a découvert la réalité de Tala, ce qui lui a permis de mieux comprendre la situation sur le terrain et d'échapper au sentiment de haine. Elles discutent de la difficulté d'échapper à la haine et de la nécessité de trouver un terrain d'entente pour un État inclusif, protégeant les droits de tous, sans distinction de religion ou de nationalité. Elles expriment des doutes sur les plans politiques actuels et la capacité des gouvernements à changer, mais soulignent l'importance de la prise de conscience mondiale. Le reportage culmine avec leur première rencontre physique à Paris, deux jours avant l'interview, après un an et demi d'échanges épistolaires et une rencontre virtuelle sur Zoom. Elles confirment être devenues amies, partageant des points communs au-delà de leurs études de droit. Cette amitié symbolise l'espoir d'une communication constructive et d'une réconciliation humaine, même au milieu d'un conflit persistant. Elles représentent une minorité de jeunes qui cherchent des solutions durables et dont les cœurs sont "au bon endroit", ouvrant les esprits à la possibilité d'un avenir différent.
Đồng bộ phụ đề
Phụ đề bị lệch so với âm thanh? Chỉnh thời điểm tại đây:
Âm = phụ đề sớm hơn, dương = trễ hơn. Lưu trên thiết bị này, riêng cho từng video và từng đoạn.
Báo cáo lỗi
Cho chúng tôi biết vấn đề. Chúng tôi xem xét mọi báo cáo.
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận.