Rencontre : Olivier et son château breton où les animaux sont rois !
Đăng nhập để chuyển ngôn ngữ phụ đề, điều chỉnh tốc độ và thay đổi cỡ chữ & màu phụ đề.
Olivier de l'Orgerille a transformé le château familial de la Bourbansay en Ille-et-Vilaine en un parc animalier et un conservatoire pour des espèces menacées, partageant sa passion pour les animaux et le patrimoine breton avec le public.
- 0:00 Musique d'ambiance
- 0:03 ...
- 0:08 Allez, viens, les filles, viens.
- 0:10 Allez, mon Kimba, viens.
- 0:12 ...
- 0:14 Des girafes qui se pavanent au soleil devant un château du XVIe siècle,
- 0:18 non, vous ne rêvez pas.
- 0:20 C'est ma grand-mère qui avait fait venir ces animaux
- 0:22 à une période assez originale où, effectivement,
- 0:24 on ne voyait ces animaux que, j'ai envie de dire, dans les livres.
- 0:28 Nous sommes en Ille-et-Vilaine, à quelques kilomètres de Rennes.
- 0:31 Le comte Olivier de l'Orgerille a fait de la demeure familiale
- 0:35 un extraordinaire bestiaire ouvert au public.
- 0:39 Regardez devant vous nos ibis,
- 0:41 elles sont en train d'arriver là.
- 0:43 Ces maisons sont faites pour vivre, pour être partagées.
- 0:46 Et effectivement, quand il fait beau et qu'on va, je sais,
- 0:48 avoir aujourd'hui plein de visiteurs, c'est un vrai bonheur.
- 0:52 Élodie, c'est bon pour les autruches,
- 0:54 vous pouvez les sortir, s'il vous plaît ?
- 0:56 Tout va bien, j'ai fait le tour du parc.
- 0:58 Vous m'entendez ?
- 0:59 Oui, je vous entends, je leur ouvre. Très bien.
- 1:03 Allez, viens-tu, viens !
- 1:05 Viens-tu !
- 1:08 C'est une émotion particulière, mais c'est surtout un vrai plaisir
- 1:11 de voir ces animaux qui ont passé une bonne nuit
- 1:13 et qui vont passer une bonne nuit,
- 1:15 et qui vont passer une bonne nuit,
- 1:17 et qui vont passer une bonne nuit,
- 1:19 et qui vont passer une bonne journée.
- 1:21 C'est un rituel quotidien que j'apprécie particulièrement.
- 1:28 À 56 ans, Olivier est l'heureux propriétaire du domaine de la Bourbansay,
- 1:32 un parc de 20 hectares
- 1:34 où 450 animaux des cinq continents
- 1:37 coulent des jours paisibles grâce à la clémence du climat breton.
- 1:42 Bonjour Arnaud, bonjour les soigneurs, vous allez bien ?
- 1:45 Avec la belle météo, on a une sacrée météo,
- 1:47 qui s'annonce encore aujourd'hui.
- 1:49 C'est pour ça qu'on a prévu du melon pour eux aujourd'hui.
- 1:52 C'est pour l'essaimerie ?
- 1:54 Oui.
- 1:57 Des dizaines de variétés de légumes et de marchandises fraîches
- 2:00 sont livrées chaque jour
- 2:02 et constituent les menus des pensionnaires du parc.
- 2:05 Tout commence par la cuisine,
- 2:07 on sait, le ventre c'est la santé.
- 2:09 On essaye de caler les fruits avec les saisons.
- 2:12 Donc là on a un petit tableau récap' pour les commandes.
- 2:15 Éviter de faire n'importe quoi,
- 2:17 de commander des fraises en janvier et ainsi de suite.
- 2:19 Ça a beaucoup évolué depuis 35 ans,
- 2:21 où effectivement quand j'avais 18 ans,
- 2:23 ma grand-mère me disait d'aller faire la tournée des grandes surfaces
- 2:26 pour récupérer les invendus qui étaient gratuits
- 2:28 et donc qu'on distribuait aux animaux.
- 2:30 Là c'est l'inverse, c'est-à-dire que c'est l'état de leurs besoins
- 2:33 qui génère les commandes que l'on fait chez notre grossiste
- 2:35 et qui nous livrent régulièrement.
- 2:37 Comme ça le régime alimentaire est parfaitement bien adapté
- 2:40 aux besoins de chaque espèce.
- 2:43 C'est justement l'heure du repas pour ces petits primates,
- 2:46 un brin filou installé sur cette grande île arborée.
- 2:51 Ce sont des Saimiri, les petits singes arboricoles d'Amérique du Sud.
- 2:54 C'est l'heure du repas du jour,
- 2:56 donc je vais aller sur l'île leur donner à manger.
- 2:58 Ils ont plusieurs déjeuners dans la journée,
- 3:00 on va dire que c'est le goûter du matin.
- 3:02 Un petit déjeuner, un goûter du matin,
- 3:05 un goûter de l'après-midi et un repas du soir.
- 3:07 Ça fait quatre repas.
- 3:08 Plus on est petit, plus il faut manger souvent.
- 3:13 Alors ils se sont bien acclimatés au climat,
- 3:16 malgré le fait qu'ils soient d'Amérique du Sud,
- 3:18 pour la simple et bonne raison qu'ils sont nés aux Pays-Bas.
- 3:20 Tous les animaux de parcs zoologiques
- 3:22 sont nés dans des parcs zoologiques en Europe.
- 3:24 De la même manière, quand on est jusqu'à 17, 18, 20 degrés,
- 3:28 on est encore sur des températures
- 3:30 où ils passent toute la journée en accès libre dehors.
- 3:33 Il n'y a que l'hiver vraiment
- 3:35 où on rétrécit les plages de sortie.
- 3:38 Arnaud vit au contact des animaux de la Bourbansais
- 3:41 depuis plus de 20 ans.
- 3:44 Je suis un amoureux des espèces animales,
- 3:46 quelles qu'elles soient.
- 3:48 J'y trouve une contemplation, déjà.
- 3:50 Quand on aime le monde animal,
- 3:52 les animaux en tant que tels,
- 3:54 une beauté, chez la plupart,
- 3:56 et même chez ceux pour lesquels
- 3:58 on ne voit pas tout de suite la beauté,
- 4:00 moi je la trouve.
- 4:02 Et d'autre part, c'est un sentiment d'amour.
- 4:05 Et d'autre part, c'est, à ma modeste échelle,
- 4:08 participer à faire en sorte
- 4:10 qu'il y en ait encore dans de nombreuses années.
- 4:15 Il faut vraiment travailler maintenant
- 4:17 à protéger les animaux, mais comme les humains,
- 4:20 des extrêmes, et notamment des extrêmes de chaleur.
- 4:28 Et voilà, là nous arrivons vers le château,
- 4:31 la partie des jardins de la Bourbansais.
- 4:36 Et quel que soit l'endroit où se trouve Olivier,
- 4:39 il est toujours sollicité.
- 4:41 Je vais dans le jardin La Française,
- 4:43 voir les maçons.
- 4:45 Toujours quelque chose à faire,
- 4:47 toujours quelque chose à valider,
- 4:49 toujours quelque chose pour lequel il faut décider.
- 4:52 C'est un investissement à 110%,
- 4:54 où il faut toujours aller à l'essentiel,
- 4:56 à l'urgence.
- 4:58 Quand ce ne sont pas les toitures,
- 5:00 ce sont les murs,
- 5:02 quand ce ne sont pas les murs,
- 5:04 on ne s'ennuie pas,
- 5:06 c'est pour ça que c'est un métier passionnant,
- 5:08 et c'est pour ça qu'on aime rester dans nos campagnes.
- 5:11 Depuis ses 21 ans,
- 5:13 Olivier a hérité de cet élégant manoir breton
- 5:15 de granit et d'ardoise,
- 5:17 qui lui donne beaucoup de travail.
- 5:21 Là nous entrons dans la cour d'honneur
- 5:23 du château de la Bourbansais,
- 5:25 et donc vous avez la bâtisse ici,
- 5:27 qui a été construite en 1583,
- 5:29 et effectivement a cette particularité assez originale,
- 5:31 c'est de n'avoir jamais été vendue
- 5:33 et je vous invite à rentrer à l'intérieur de la maison,
- 5:35 parce que c'est une maison vivante,
- 5:37 habitée,
- 5:39 mais on visite 5 pièces du rez-de-chaussée,
- 5:41 les salons d'autrefois qui sont meublés d'époque.
- 5:49 Avoir des visiteurs chez soi,
- 5:51 effectivement c'est original,
- 5:53 c'est curieux, mais c'est sympathique,
- 5:55 parce qu'on s'aperçoit qu'on partage la même passion.
- 5:57 C'est Victor Hugo qui disait
- 5:59 « L'usage appartient au propriétaire,
- 6:01 mais la beauté appartient à tout le monde ».
- 6:05 La Bourbansais, c'est une histoire de famille.
- 6:07 19ème génération à vivre au château,
- 6:09 Olivier plaque ses études d'avocat
- 6:11 en 1990,
- 6:13 pour reprendre le domaine et le dynamiser.
- 6:17 Ici nous sommes dans la grande salle à manger
- 6:19 de la Bourbansais,
- 6:21 et c'est une pièce que j'affectionne particulièrement,
- 6:23 parce que j'ai un souvenir,
- 6:25 mon grand-père prenait matin, midi et soir
- 6:27 ses repas dans la grande salle à manger,
- 6:29 et un jour ma grand-mère était partie,
- 6:31 elle m'avait dit « Ecoute, tu déjeuneras avec ton grand-père ».
- 6:33 Et je me suis retrouvé en tête à tête
- 6:35 avec ce centaure très imposant,
- 6:37 mon grand-père,
- 6:39 dans cette grande salle à manger,
- 6:41 et me racontant des histoires familiales
- 6:43 de son père, de son grand-père,
- 6:45 et c'est maintenant ce que je souhaite faire
- 6:47 avec mes enfants et mes petits-enfants.
- 6:49 Et pour transmettre ces maisons,
- 6:51 il faut se les approprier,
- 6:53 et quand on y vit 24h sur 24,
- 6:55 on a ces maisons effectivement dans le centre.
- 6:59 ...
- 7:03 A quelques pas du domaine...
- 7:05 ...
- 7:07 Bonjour Jérôme,
- 7:09 on va ouvrir un rucher
- 7:11 sur les abeilles noires.
- 7:13 C'est ça, on va surveiller celle-ci.
- 7:15 ...
- 7:17 Olivier s'est fixé il y a deux ans
- 7:19 un nouveau challenge.
- 7:21 Donc là on voit qu'il y a encore
- 7:23 pas mal de réserves de rentrée.
- 7:25 Donc ça c'est plutôt bon signe.
- 7:27 C'est plutôt bon signe,
- 7:29 ça leur fait des réserves pour cet hiver.
- 7:31 C'est une abeille qui est adaptée
- 7:33 à notre climat océanique,
- 7:35 qui adore les plans d'eau.
- 7:37 Une abeille, ça boit énormément d'eau,
- 7:39 contrairement à ce que vous pourriez penser.
- 7:41 Elle est très bien adaptée
- 7:43 à notre climat breton.
- 7:45 ...
- 7:47 Avec son chef jardinier Jérôme,
- 7:49 ils ont créé un conservatoire
- 7:51 pour une abeille originaire de Bretagne.
- 7:53 L'objectif, perpétuer cette espèce menacée
- 7:55 de sélection réintroduite depuis les années 1970
- 7:57 et qu'il chérit tant.
- 7:59 ...
- 8:01 L'abeille noire est une abeille
- 8:03 qui est en voie de disparition
- 8:05 parce qu'elle produit moins
- 8:07 que d'autres espèces d'abeilles.
- 8:09 Néanmoins, au nord de la Loire
- 8:11 et jusqu'au nord de l'Europe,
- 8:13 c'était l'abeille endémique.
- 8:15 Elle est assez résistante,
- 8:17 elle passe assez facilement les hivers.
- 8:19 De l'abeille noire au léopard,
- 8:21 Olivier mène une approche globale
- 8:23 De la même façon que la Bourbansée
- 8:25 est un conservatoire local,
- 8:27 conservatoire de l'architecture bretonne,
- 8:29 conservatoire des espèces, conservatoire des jardins,
- 8:31 l'humain fait partie de cet écosystème
- 8:33 et l'humain ne doit pas être
- 8:35 un prédateur fort
- 8:37 et qui dérègle tout.
- 8:39 L'objectif, effectivement,
- 8:41 c'est de faire en sorte que des sanctuaires
- 8:43 comme la Bourbansée expliquent cela
- 8:45 aux jeunes générations.
- 8:47 ...
- 0:00 [Ambient music]
- 0:03 ...
- 0:08 Come on, girls, come on.
- 0:10 Come on, my Kimba, come on.
- 0:12 ...
- 0:14 Giraffes strutting in the sun in front of a 16th-century castle,
- 0:18 no, you're not dreaming.
- 0:20 It was my grandmother who brought these animals here
- 0:22 at a rather unusual time when, indeed,
- 0:24 these animals were only seen, I'd say, in books.
- 0:28 We are in Ille-et-Vilaine, a few kilometers from Rennes.
- 0:31 Count Olivier de l'Orgerille has transformed the family home
- 0:35 into an extraordinary bestiary open to the public.
- 0:39 Look at our ibises in front of you,
- 0:41 they are arriving now.
- 0:43 These houses are made for living, for sharing.
- 0:46 And indeed, when the weather is good and we're going to, I know,
- 0:48 have many visitors today, it's a real joy.
- 0:52 Élodie, it's good for the ostriches,
- 0:54 can you let them out, please?
- 0:56 Everything's fine, I've toured the park.
- 0:58 Can you hear me?
- 0:59 Yes, I hear you, I'm opening for them. Very good.
- 1:03 Come on, come on!
- 1:05 Come on!
- 1:08 It's a special emotion, but above all it's a real pleasure
- 1:11 to see these animals that had a good night's sleep
- 1:13 and who will have a good night's sleep,
- 1:15 and who will have a good night's sleep,
- 1:17 and who will have a good night's sleep,
- 1:19 and who will have a good day.
- 1:21 It's a daily ritual that I particularly enjoy.
- 1:28 At 56, Olivier is the proud owner of the Bourbansay estate,
- 1:32 a 20-hectare park
- 1:34 where 450 animals from five continents
- 1:37 live peaceful lives thanks to the mild Breton climate.
- 1:42 Hello Arnaud, hello keepers, how are you?
- 1:45 With this beautiful weather, we have amazing weather,
- 1:47 which is expected again today.
- 1:49 That's why we've planned melon for them today.
- 1:52 Is it for the apiary?
- 1:54 Yes.
- 1:57 Dozens of varieties of fresh vegetables and produce
- 2:00 are delivered daily
- 2:02 and make up the menus for the park's residents.
- 2:05 It all starts with the kitchen,
- 2:07 we know, the stomach is key to health.
- 2:09 We try to align the fruits with the seasons.
- 2:12 So here we have a small summary table for orders.
- 2:15 To avoid doing just anything,
- 2:17 like ordering strawberries in January and so on.
- 2:19 It has evolved a lot over the past 35 years,
- 2:21 when indeed, when I was 18,
- 2:23 my grandmother told me to go around the supermarkets
- 2:26 to collect unsold items that were free
- 2:28 and which we then distributed to the animals.
- 2:30 Now it's the opposite, meaning it's the state of their needs
- 2:33 that generates the orders we place with our wholesaler
- 2:35 who delivers to us regularly.
- 2:37 This way, their diet is perfectly adapted
- 2:40 to the needs of each species.
- 2:43 It's precisely mealtime for these small primates,
- 2:46 a bit mischievous, settled on this large wooded island.
- 2:51 These are Saimiri, the small arboreal monkeys from South America.
- 2:54 It's today's mealtime,
- 2:56 so I'm going to go to the island to feed them.
- 2:58 They have several meals throughout the day,
- 3:00 let's say it's their morning snack.
- 3:02 A breakfast, a morning snack,
- 3:05 an afternoon snack and an evening meal.
- 3:07 That makes four meals.
- 3:08 The smaller you are, the more often you need to eat.
- 3:13 So they have adapted well to the climate,
- 3:16 despite the fact that they are from South America,
- 3:18 for the simple reason that they were born in the Netherlands.
- 3:20 All zoo animals
- 3:22 are born in zoos in Europe.
- 3:24 Similarly, when it's up to 17, 18, 20 degrees,
- 3:28 we are still at temperatures
- 3:30 where they spend the whole day freely outdoors.
- 3:33 It's only really in winter
- 3:35 that we shorten their outdoor access times.
- 3:38 Arnaud has lived in contact with the animals of La Bourbansais
- 3:41 for over 20 years.
- 3:44 I am a lover of animal species,
- 3:46 whatever they may be.
- 3:48 I find contemplation in them, first of all.
- 3:50 When you love the animal world,
- 3:52 animals as such,
- 3:54 a beauty, in most of them,
- 3:56 and even in those for whom
- 3:58 you don't immediately see the beauty,
- 4:00 I find it.
- 4:02 And furthermore, it's a feeling of love.
- 4:05 And furthermore, it's, on my modest scale,
- 4:08 to participate in ensuring
- 4:10 that they still exist for many years to come.
- 4:15 We really need to work now
- 4:17 to protect animals, but also humans,
- 4:20 from extremes, especially heat extremes.
- 4:28 And here we are, arriving at the castle,
- 4:31 the garden section of La Bourbansais.
- 4:36 And wherever Olivier is,
- 4:39 he is always in demand.
- 4:41 I'm going to the La Française Garden,
- 4:43 to see the masons.
- 4:45 Always something to do,
- 4:47 always something to approve,
- 4:49 always something to decide on.
- 4:52 It's a 110% commitment,
- 4:54 where you always have to focus on the essentials,
- 4:56 on what's urgent.
- 4:58 When it's not the roofs,
- 5:00 it's the walls,
- 5:02 when it's not the walls,
- 5:04 we don't get bored,
- 5:06 that's why it's a fascinating job,
- 5:08 and that's why we like to stay in our countryside.
- 5:11 Since he was 21,
- 5:13 Olivier inherited this elegant Breton manor
- 5:15 of granite and slate,
- 5:17 which gives him a lot of work.
- 5:21 Here we enter the main courtyard
- 5:23 of the Château de la Bourbansais,
- 5:25 and so you have the building here,
- 5:27 which was built in 1583,
- 5:29 and indeed has this rather unique characteristic,
- 5:31 it has never been sold
- 5:33 and I invite you to come inside the house,
- 5:35 because it's a living house,
- 5:37 inhabited,
- 5:39 but we visit 5 rooms on the ground floor,
- 5:41 the old salons which are furnished with period pieces.
- 5:49 Having visitors in your home,
- 5:51 it's certainly unique,
- 5:53 it's curious, but it's pleasant,
- 5:55 because we realize we share the same passion.
- 5:57 It was Victor Hugo who said,
- 5:59 « Usage belongs to the owner,
- 6:01 but beauty belongs to everyone ».
- 6:05 La Bourbansais is a family story.
- 6:07 The 19th generation to live in the château,
- 6:09 Olivier dropped his law studies
- 6:11 in 1990,
- 6:13 to take over the estate and revitalize it.
- 6:17 Here we are in the large dining room
- 6:19 of La Bourbansais,
- 6:21 and it's a room I'm particularly fond of,
- 6:23 because I have a memory,
- 6:25 my grandfather would have his meals morning, noon, and night
- 6:27 in the large dining room,
- 6:29 and one day my grandmother had left,
- 6:31 she had told me, « Listen, you'll have lunch with your grandfather ».
- 6:33 And I found myself face to face
- 6:35 with this very imposing centaur,
- 6:37 my grandfather,
- 6:39 in this large dining room,
- 6:41 and telling me family stories
- 6:43 of his father, of his grandfather,
- 6:45 and that's what I now wish to do
- 6:47 with my children and grandchildren.
- 6:49 And to pass on these houses,
- 6:51 you have to make them your own,
- 6:53 and when you live there 24 hours a day,
- 6:55 you truly have these houses at your core.
- 6:59 ...
- 7:03 A few steps from the estate...
- 7:05 ...
- 7:07 Hello Jérôme,
- 7:09 we're going to open a beehive
- 7:11 for the black bees.
- 7:13 That's right, we're going to monitor this one.
- 7:15 ...
- 7:17 Two years ago, Olivier set himself
- 7:19 a new challenge.
- 7:21 So here we see that there are still
- 7:23 quite a few reserves coming in.
- 7:25 So that's a pretty good sign.
- 7:27 It's a pretty good sign,
- 7:29 it gives them reserves for this winter.
- 7:31 It's a bee that is adapted
- 7:33 to our oceanic climate,
- 7:35 that loves bodies of water.
- 7:37 A bee drinks a lot of water,
- 7:39 contrary to what you might think.
- 7:41 It is very well adapted
- 7:43 to our Breton climate.
- 7:45 ...
- 7:47 With his head gardener Jérôme,
- 7:49 they created a conservatory
- 7:51 for a bee native to Brittany.
- 7:53 The objective is to perpetuate this threatened species
- 7:55 of selected bees, reintroduced since the 1970s
- 7:57 and which he cherishes so much.
- 7:59 ...
- 8:01 The black bee is a bee
- 8:03 that is endangered
- 8:05 because it produces less
- 8:07 than other bee species.
- 8:09 Nevertheless, north of the Loire
- 8:11 and up to northern Europe,
- 8:13 it was the endemic bee.
- 8:15 It is quite resistant,
- 8:17 it survives winters quite easily.
- 8:19 From the black bee to the leopard,
- 8:21 Olivier takes a global approach.
- 8:23 In the same way that La Bourbansée
- 8:25 is a local conservatory,
- 8:27 a conservatory of Breton architecture,
- 8:29 a conservatory of species, a conservatory of gardens,
- 8:31 humans are part of this ecosystem
- 8:33 and humans must not be
- 8:35 a powerful predator
- 8:37 that disrupts everything.
- 8:39 The objective, indeed,
- 8:41 is to ensure that sanctuaries
- 8:43 like La Bourbansée explain this
- 8:45 to younger generations.
- 8:47 ...
- 0:00 [BGM]
- 0:03 ...
- 0:08 さあ、おいで、みんな、おいで。
- 0:10 さあ、キンバ、おいで。
- 0:12 ...
- 0:14 16世紀の城の前で、キリンが日なたを優雅に歩き回る姿。
- 0:18 いいえ、夢ではありません。
- 0:20 これらの動物を連れてきたのは私の祖母です。
- 0:22 当時はかなり珍しい時代で、実際、
- 0:24 これらの動物は、言ってみれば、本の中でしか見られませんでした。
- 0:28 ここはイル=エ=ヴィレーヌ県、レンヌから数キロの場所です。
- 0:31 オリヴィエ・ド・ロルジュリ伯爵は、家族の邸宅を
- 0:35 一般公開された素晴らしい動物園にしました。
- 0:39 ご覧ください、私たちのトキです。
- 0:41 今、あそこに到着しています。
- 0:43 これらの家は、生活し、共有されるために作られています。
- 0:46 そして実際、天気が良く、今日たくさんの訪問者が来るとなると、
- 0:48 それは本当に幸せなことです。
- 0:52 エロディ、ダチョウは大丈夫ですか?
- 0:54 出してあげられますか?
- 0:56 全て順調です、公園を一周しました。
- 0:58 聞こえますか?
- 0:59 はい、聞こえます。開けます。了解です。
- 1:03 さあ、おいで、おいで!
- 1:05 おいで!
- 1:08 特別な感情ですが、何よりも本当に嬉しいのは、
- 1:11 これらの動物たちが良い夜を過ごし、
- 1:13 そして良い夜を過ごし、
- 1:15 そして良い夜を過ごし、
- 1:17 そして良い夜を過ごし、
- 1:19 そして良い一日を過ごすのを見ることです。
- 1:21 これは私が特に気に入っている日課です。
- 1:28 56歳のオリヴィエは、ブルバンセー領地の幸せなオーナーです。
- 1:32 20ヘクタールの公園で、
- 1:34 5大陸から集まった450頭の動物たちが、
- 1:37 ブルターニュの穏やかな気候のおかげで、穏やかな日々を送っています。
- 1:42 こんにちは、アルノーさん、飼育員の皆さん、お元気ですか?
- 1:45 良い天気ですね、素晴らしい天気です。
- 1:47 今日もまたそうなりそうです。
- 1:49 だから今日は彼らのためにメロンを用意しました。
- 1:52 その群れのためですか?
- 1:54 はい。
- 1:57 何十種類もの野菜や新鮮な食材が
- 2:00 毎日届けられ、
- 2:02 公園の動物たちの食事となっています。
- 2:05 全てはキッチンから始まります。
- 2:07 ご存知の通り、お腹は健康の源です。
- 2:09 季節に合わせて果物を調整するようにしています。
- 2:12 ですから、ここに注文のまとめ表があります。
- 2:15 適当なことをしないように、
- 2:17 1月にイチゴを注文したりするようなことを避けるためです。
- 2:19 35年前から大きく変わりました。
- 2:21 実際、私が18歳の頃は、
- 2:23 祖母が私にスーパーマーケットを回って
- 2:26 無料の売れ残り品を集めるように言っていました。
- 2:28 そしてそれを動物たちに配っていました。
- 2:30 今は逆です。つまり、動物たちのニーズの状態が
- 2:33 私たちの卸売業者への注文を生み出し、
- 2:35 彼らが定期的に配達してくれます。
- 2:37 そうすることで、食事は完璧に調整されます。
- 2:40 各種のニーズに合わせて。
- 2:43 ちょうどこの小さな霊長類たちの食事の時間です。
- 2:46 この大きな木々の茂る島に住む、少しいたずら好きな彼らです。
- 2:51 彼らはサイミリ、南米の小さな樹上性サルです。
- 2:54 今日のお食事の時間です。
- 2:56 ですから、島に行って彼らに餌をあげます。
- 2:58 彼らは一日に数回食事をします。
- 3:00 これは朝のおやつといったところでしょうか。
- 3:02 朝食、午前のおやつ、
- 3:05 午後のおやつ、そして夕食です。
- 3:07 合計4回の食事です。
- 3:08 体が小さいほど、頻繁に食べる必要があります。
- 3:13 彼らは気候によく順応しています。
- 3:16 南米出身であるにもかかわらず、
- 3:18 彼らがオランダで生まれたという単純な理由からです。
- 3:20 動物園のすべての動物は
- 3:22 ヨーロッパの動物園で生まれています。
- 3:24 同様に、気温が17度、18度、20度くらいであれば、
- 3:28 彼らはまだ、
- 3:30 一日中自由に外で過ごせる気温です。
- 3:33 本当に冬だけです。
- 3:35 外に出る時間を短くするのは。
- 3:38 アルノーはブルバンセの動物たちと
- 3:41 20年以上触れ合って暮らしています。
- 3:44 私は動物種を愛する者です。
- 3:46 どんな動物であっても。
- 3:48 まず、そこに瞑想を見出します。
- 3:50 動物の世界を愛するなら、
- 3:52 動物そのものを愛するなら、
- 3:54 ほとんどの動物に美しさがあり、
- 3:56 そして、たとえ
- 3:58 すぐには美しさが見えない動物たちにさえも、
- 4:00 私はそれを見つけます。
- 4:02 そしてもう一つは、愛の感情です。
- 4:05 そしてもう一つは、私のささやかな規模で、
- 4:08 多くの年月にわたって
- 4:10 彼らがまだ存在し続けるように貢献することです。
- 4:15 今、本当に取り組まなければならないのは、
- 4:17 動物たちを、人間と同じように、
- 4:20 極端な状況、特に極端な暑さから守ることです。
- 4:28 さあ、私たちは城の方へ、
- 4:31 ブルバンセの庭園の方へ来ています。
- 4:36 オリヴィエがどこにいようと、
- 4:39 彼は常に求められています。
- 4:41 私はフランス式庭園に行って、
- 4:43 石工たちに会います。
- 4:45 いつも何かすることがあり、
- 4:47 いつも何かを確認し、
- 4:49 いつも何かを決定しなければなりません。
- 4:52 これは110%の投資であり、
- 4:54 常に本質的なこと、
- 4:56 緊急なことに取り組む必要があります。
- 4:58 屋根でなければ、
- 5:00 それは壁であり、
- 5:02 壁でなければ、
- 5:04 退屈することはありません。
- 5:06 だからこそ、これは情熱的な仕事であり、
- 5:08 だからこそ、私たちは田舎に留まるのが好きなのです。
- 5:11 21歳の時から、
- 5:13 オリヴィエはこの優雅なブルターニュのマナーハウスを相続しました。
- 5:15 花崗岩と粘板岩でできていて、
- 5:17 それが彼に多くの仕事を与えています。
- 5:21 さあ、私たちは名誉の庭に入ります
- 5:23 ラ・ブルバンセ城の、
- 5:25 そして、ここに建物があります。
- 5:27 1583年に建てられたもので、
- 5:29 そして実際に、かなり珍しい特徴があります。
- 5:31 それは一度も売られたことがないということです。
- 5:33 そして、家の中に入ってみることをお勧めします。
- 5:35 なぜなら、ここは生きている家だからです。
- 5:37 人が住んでいて、
- 5:39 しかし、私たちは1階の5つの部屋を見学します。
- 5:41 昔のサロンで、当時の家具が置かれています。
- 5:49 自宅に訪問者を迎えることは、
- 5:51 確かに珍しいことです。
- 5:53 奇妙ですが、好感が持てます。
- 5:55 なぜなら、同じ情熱を共有していることに気づくからです。
- 5:57 ヴィクトル・ユーゴーはこう言いました。
- 5:59 「使用は所有者に属するが、
- 6:01 美はすべての人に属する」と。
- 6:05 ラ・ブルバンセは家族の物語です。
- 6:07 城に住む19代目として、
- 6:09 オリヴィエは弁護士の勉強を辞めました
- 6:11 1990年に、
- 6:13 領地を引き継ぎ、活性化させるために。
- 6:17 ここはラ・ブルバンセの大きなダイニングルームです。
- 6:21 そして、ここは私が特に好きな部屋です。
- 6:23 なぜなら、思い出があるからです。
- 6:25 私の祖父は朝、昼、晩と
- 6:27 この大きなダイニングルームで食事をしていました。
- 6:29 ある日、祖母が出かけていて、
- 6:31 「おじいちゃんと昼食をとりなさい」と言われました。
- 6:33 そして私は一対一で向き合うことになりました
- 6:35 この非常に威厳のあるケンタウロスのような、
- 6:37 私の祖父と、
- 6:39 この大きなダイニングルームで、
- 6:41 家族の物語を語ってくれました
- 6:43 彼の父や祖父の。
- 6:45 そして、今私がしたいのは、
- 6:47 私の子供たちや孫たちとそれをすることです。
- 6:49 そして、これらの家を伝えるためには、
- 6:51 それらを自分のものにする必要があります。
- 6:53 そして、24時間そこに住んでいると、
- 6:55 確かにこれらの家が中心にあります。
- 6:59 ...
- 7:03 領地から数歩のところに...
- 7:05 ...
- 7:07 こんにちは、ジェローム。
- 7:09 養蜂箱を開けます
- 7:11 クロマルハナバチの。
- 7:13 そうです、これを監視します。
- 7:15 ...
- 7:17 オリヴィエは2年前に
- 7:19 新しい挑戦を始めました。
- 7:21 ここを見ると、まだ
- 7:23 かなりの量の貯蔵があることがわかります。
- 7:25 ですから、これは良い兆候です。
- 7:27 これは良い兆候です。
- 7:29 これで彼らはこの冬の備蓄ができます。
- 7:31 これは、私たちの海洋性気候に
- 7:33 適応したミツバチで、
- 7:35 水辺を好みます。
- 7:37 ミツバチは、皆さんが思う以上に、
- 7:39 非常にたくさんの水を飲みます。
- 7:41 それは私たちのブルターニュの気候に
- 7:43 非常によく適応しています。
- 7:45 ...
- 7:47 主任庭師のジェロームと共に、
- 7:49 彼らはブルターニュ原産の
- 7:51 ミツバチのための保護区を設立しました。
- 7:53 目的は、この絶滅危惧種を永続させること、
- 7:55 1970年代から再導入された選抜種で、
- 7:57 彼が大切にしているものです。
- 7:59 ...
- 8:01 クロミツバチは、
- 8:03 絶滅の危機に瀕しているミツバチです。
- 8:05 なぜなら、他のミツバチの種よりも
- 8:07 生産量が少ないからです。
- 8:09 しかし、ロワール川の北から
- 8:11 ヨーロッパ北部までは、
- 8:13 固有のミツバチでした。
- 8:15 それはかなり抵抗力があり、
- 8:17 冬を比較的容易に越します。
- 8:19 クロミツバチからヒョウまで、
- 8:21 オリヴィエは全体的なアプローチを主導しています。
- 8:23 ブルバンセが
- 8:25 地元の保護区であるのと同様に、
- 8:27 ブルターニュ建築の保護区、
- 8:29 種の保護区、庭園の保護区であり、
- 8:31 人間はこの生態系の一部であり、
- 8:33 そして人間は、
- 8:35 強力な捕食者で
- 8:37 すべてを乱す存在であってはなりません。
- 8:39 目的は、実際に、
- 8:41 ブルバンセのような聖域が、
- 8:43 このことを
- 8:45 若い世代に説明することです。
- 8:47 ...
- 0:00 [배경 음악]
- 0:03 ...
- 0:08 자, 이리 와, 얘들아, 이리 와.
- 0:10 자, 내 킴바, 이리 와.
- 0:12 ...
- 0:14 16세기 성 앞에서 햇볕을 쬐며 거니는 기린들,
- 0:18 아니요, 꿈이 아닙니다.
- 0:20 저희 할머니께서 이 동물들을 데려오셨어요.
- 0:22 정말 독특한 시기였죠.
- 0:24 이 동물들을 책에서만 볼 수 있었던 때였으니까요.
- 0:28 이곳은 일에빌렌이며, 렌에서 몇 킬로미터 떨어져 있습니다.
- 0:31 올리비에 드 로르제리유 백작은 가족 저택을
- 0:35 대중에게 공개된 특별한 동물원으로 만들었습니다.
- 0:39 저기 앞에 있는 우리 따오기들을 보세요.
- 0:41 지금 오고 있어요.
- 0:43 이 집들은 살기 위해, 함께 나누기 위해 만들어졌습니다.
- 0:46 그리고 실제로 날씨가 좋고, 오늘 많은 방문객이 올 것을 알면,
- 0:48 정말 행복합니다.
- 0:52 엘로디, 타조들은 괜찮아요?
- 0:54 내보내 주시겠어요?
- 0:56 모두 괜찮아요, 공원 한 바퀴 돌았어요.
- 0:58 제 말 들리세요?
- 0:59 네, 들려요, 문 열어줄게요. 좋아요.
- 1:03 자, 이리 와, 이리 와!
- 1:05 이리 와!
- 1:08 특별한 감동이기도 하지만, 무엇보다 큰 기쁨은
- 1:11 밤을 잘 보낸 이 동물들이
- 1:13 그리고 좋은 밤을 보낼 것이고,
- 1:15 그리고 좋은 밤을 보낼 것이고,
- 1:17 그리고 좋은 밤을 보낼 것이고,
- 1:19 그리고 좋은 하루를 보낼 것이라는 점입니다.
- 1:21 제가 특히 좋아하는 일상적인 의식입니다.
- 1:28 56세의 올리비에는 부르방세 영지의 행복한 소유주입니다.
- 1:32 20헥타르 규모의 공원으로,
- 1:34 5대륙에서 온 450마리의 동물들이
- 1:37 브르타뉴 기후의 온화함 덕분에 평화로운 나날을 보내고 있습니다.
- 1:42 안녕하세요, 아르노, 사육사 여러분, 잘 지내시죠?
- 1:45 좋은 날씨 덕분에, 정말 멋진 날씨네요.
- 1:47 오늘도 계속될 것 같아요.
- 1:49 그래서 오늘 그들을 위해 멜론을 준비했어요.
- 1:52 레세메리를 위한 건가요?
- 1:54 네.
- 1:57 수십 가지 종류의 신선한 채소와 식료품이
- 2:00 매일 배달되어
- 2:02 공원 동물들의 식단이 됩니다.
- 2:05 모든 것은 주방에서 시작됩니다.
- 2:07 우리는 알죠, 배가 든든해야 건강하다는 것을.
- 2:09 계절에 맞춰 과일을 조절하려고 노력합니다.
- 2:12 그래서 여기 주문을 위한 요약표가 있어요.
- 2:15 아무거나 하지 않도록,
- 2:17 1월에 딸기를 주문하는 것 등을 피합니다.
- 2:19 35년 동안 많이 발전했어요.
- 2:21 제가 18살이었을 때,
- 2:23 할머니께서 대형 마트를 돌며
- 2:26 무료로 남은 재고를 가져오라고 하셨고,
- 2:28 그것을 동물들에게 나눠주곤 했죠.
- 2:30 지금은 반대입니다. 즉, 동물들의 필요에 따라
- 2:33 우리 도매상에게 주문을 하고,
- 2:35 그들이 정기적으로 배달해 줍니다.
- 2:37 이렇게 하면 식단이 완벽하게 잘 맞춰집니다.
- 2:40 각 종의 필요에 맞춰.
- 2:43 이 작은 영장류들에게는 딱 식사 시간입니다.
- 2:46 이 큰 나무가 우거진 섬에 사는 약간 장난기 많은 녀석들이죠.
- 2:51 이들은 다람쥐원숭이, 남아메리카의 작은 나무 위 원숭이들입니다.
- 2:54 오늘의 식사 시간입니다.
- 2:56 그래서 섬으로 가서 먹이를 줄 거예요.
- 2:58 하루에 여러 번 식사를 하는데,
- 3:00 이건 아침 간식이라고 할 수 있겠네요.
- 3:02 아침 식사, 아침 간식,
- 3:05 오후 간식, 그리고 저녁 식사요.
- 3:07 총 네 끼 식사입니다.
- 3:08 몸집이 작을수록 더 자주 먹어야 하죠.
- 3:13 이들은 기후에 잘 적응했습니다.
- 3:16 남아메리카 출신임에도 불구하고 말이죠.
- 3:18 그 이유는 간단합니다. 네덜란드에서 태어났기 때문이죠.
- 3:20 모든 동물원 동물들은
- 3:22 유럽의 동물원에서 태어났습니다.
- 3:24 마찬가지로, 기온이 17, 18, 20도 정도일 때는
- 3:28 여전히 이들이
- 3:30 하루 종일 자유롭게 밖에서 지낼 수 있는 온도입니다.
- 3:33 정말 겨울에만
- 3:35 외출 시간을 줄입니다.
- 3:38 아르노는 20년 넘게 라 부르방세의 동물들과 함께 살고 있습니다.
- 3:44 저는 어떤 종이든 동물들을 사랑합니다.
- 3:48 우선, 저는 그들에게서 명상을 찾습니다.
- 3:50 동물 세계를 사랑할 때,
- 3:52 동물 그 자체를 사랑할 때,
- 3:54 대부분의 동물에게서 아름다움을 발견하고,
- 3:56 심지어 즉시 아름다움을
- 3:58 알아볼 수 없는 동물에게서도
- 4:00 저는 아름다움을 찾습니다.
- 4:02 그리고 다른 한편으로는 사랑의 감정입니다.
- 4:05 그리고 다른 한편으로는, 제 미약한 능력으로나마,
- 4:08 앞으로도 오랫동안 동물들이 존재할 수 있도록
- 4:10 돕는 것입니다.
- 4:15 이제 정말로 노력해야 합니다.
- 4:17 동물들을 보호하기 위해, 인간처럼,
- 4:20 극단적인 상황, 특히 극심한 더위로부터요.
- 4:28 자, 이제 성 쪽으로,
- 4:31 라 부르방세 정원 쪽으로 도착했습니다.
- 4:36 올리비에가 어디에 있든,
- 4:39 그는 항상 요청을 받습니다.
- 4:41 저는 프랑스식 정원으로 가서
- 4:43 석공들을 만날 거예요.
- 4:45 항상 할 일이 있고,
- 4:47 항상 승인할 일이 있고,
- 4:49 항상 결정해야 할 일이 있습니다.
- 4:52 110%의 투자입니다.
- 4:54 항상 본질적인 것,
- 4:56 긴급한 것에 집중해야 합니다.
- 4:58 지붕이 아니면,
- 5:00 벽이고,
- 5:02 벽이 아니면,
- 5:04 지루할 틈이 없습니다.
- 5:06 그래서 이 직업이 매력적이고,
- 5:08 그래서 우리가 시골에 머무는 것을 좋아하는 이유입니다.
- 5:11 21살 때부터,
- 5:13 올리비에는 이 우아한 브르타뉴 저택을 물려받았습니다.
- 5:15 화강암과 슬레이트로,
- 5:17 그에게 많은 일을 안겨줍니다.
- 5:21 이제 우리는 명예의 안뜰로 들어갑니다.
- 5:23 라 부르방세 성의,
- 5:25 그리고 여기 건물이 있습니다.
- 5:27 1583년에 지어졌고,
- 5:29 실제로 아주 독특한 특징이 있는데,
- 5:31 한 번도 팔린 적이 없다는 것입니다.
- 5:33 그리고 저는 여러분을 집 안으로 초대합니다.
- 5:35 왜냐하면 이곳은 살아있는 집이고,
- 5:37 사람이 살고 있으며,
- 5:39 하지만 우리는 1층의 5개 방을 방문합니다.
- 5:41 옛날의 응접실들은 당시 가구로 꾸며져 있습니다.
- 5:49 집에 방문객이 있다는 것은,
- 5:51 실제로 독특하고,
- 5:53 신기하지만, 정겹습니다.
- 5:55 왜냐하면 우리가 같은 열정을 공유하고 있다는 것을 알게 되기 때문입니다.
- 5:57 빅토르 위고가 말했습니다.
- 5:59 “사용은 소유주의 것이지만,
- 6:01 아름다움은 모두의 것이다.”
- 6:05 라 부르방세는 가족의 역사입니다.
- 6:07 성에서 살고 있는 19대손,
- 6:09 올리비에는 1990년에
- 6:11 변호사 공부를 그만두고,
- 6:13 영지를 물려받아 활성화시켰습니다.
- 6:17 여기는 라 부르방세의 대형 식당입니다.
- 6:21 그리고 이곳은 제가 특히 좋아하는 방입니다.
- 6:23 왜냐하면 저에게는 추억이 있기 때문입니다.
- 6:25 할아버지는 아침, 점심, 저녁으로
- 6:27 이 대형 식당에서 식사를 하셨습니다.
- 6:29 그리고 어느 날 할머니가 떠나셨을 때,
- 6:31 할머니는 저에게 “얘야, 할아버지랑 점심 먹으렴”이라고 말씀하셨습니다.
- 6:33 그리고 저는 단둘이 마주 앉았습니다.
- 6:35 그 매우 위엄 있는 켄타우로스와,
- 6:37 제 할아버지와 함께,
- 6:39 이 대형 식당에서,
- 6:41 그리고 할아버지는 저에게 가족 이야기를 해주셨습니다.
- 6:43 당신의 아버지와 할아버지에 대한.
- 6:45 그리고 이제 제가 하고 싶은 것은
- 6:47 제 아이들과 손주들에게도 그렇게 하는 것입니다.
- 6:49 그리고 이 집들을 물려주기 위해서는,
- 6:51 그것들을 자신의 것으로 만들어야 합니다.
- 6:53 그리고 24시간 내내 그곳에서 살 때,
- 6:55 우리는 실제로 이 집들을 마음속에 품게 됩니다.
- 6:59 ...
- 7:03 영지에서 몇 걸음 떨어진 곳에...
- 7:05 ...
- 7:07 안녕하세요, 제롬.
- 7:09 우리는 양봉통을 열어볼 겁니다.
- 7:11 검은 벌들에 대한.
- 7:13 맞아요, 이걸 지켜볼 거예요.
- 7:15 ...
- 7:17 올리비에는 2년 전
- 7:19 새로운 도전을 시작했습니다.
- 7:21 그래서 우리는 아직
- 7:23 많은 비축량이 들어와 있다는 것을 봅니다.
- 7:25 그러니 이건 좋은 징조입니다.
- 7:27 좋은 징조예요.
- 7:29 이것이 그들에게 이번 겨울을 위한 비축량이 됩니다.
- 7:31 이 벌은 우리의 해양성 기후에 적응되어 있고,
- 7:33 물을 매우 좋아합니다.
- 7:35 이 벌은 우리의 해양성 기후에 적응되어 있고, 물을 매우 좋아합니다.
- 7:37 벌은 여러분 생각과는 다르게 물을 엄청나게 많이 마십니다.
- 7:39 여러분 생각과는 다르게 말이죠.
- 7:41 그것은 우리의 브르타뉴 기후에
- 7:43 아주 잘 적응되어 있습니다.
- 7:45 ...
- 7:47 수석 정원사 제롬과 함께,
- 7:49 그들은 보존소를 만들었습니다
- 7:51 브르타뉴가 원산지인 벌을 위한.
- 7:53 목표는 1970년대부터 재도입되어
- 7:55 그가 그토록 아끼는 이 멸종 위기종을 영속시키는 것입니다.
- 7:57 그가 그토록 아끼는.
- 7:59 ...
- 8:01 검은 벌은 다른 벌 종보다
- 8:03 생산량이 적기 때문에 멸종 위기에 처해 있습니다.
- 8:05 생산량이 적기 때문에
- 8:07 다른 벌 종보다.
- 8:09 그럼에도 불구하고, 루아르 북쪽부터
- 8:11 유럽 북부까지,
- 8:13 이것은 토착 벌이었습니다.
- 8:15 그것은 꽤 강인하며,
- 8:17 겨울을 꽤 쉽게 납니다.
- 8:19 검은 벌에서 표범까지,
- 8:21 올리비에는 포괄적인 접근 방식을 취합니다.
- 8:23 부르방세가 지역 보존소,
- 8:25 브르타뉴 건축 보존소,
- 8:27 종 보존소, 정원 보존소인 것과 마찬가지로,
- 8:29 종 보존소, 정원 보존소인 것과 마찬가지로,
- 8:31 인간은 이 생태계의 일부이며,
- 8:33 모든 것을 교란하는
- 8:35 강력한 포식자가 되어서는 안 됩니다.
- 8:37 모든 것을 교란하는.
- 8:39 실제로 목표는
- 8:41 부르방세와 같은 성역들이
- 8:43 젊은 세대에게 이것을 설명하도록 하는 것입니다.
- 8:45 젊은 세대에게.
- 8:47 ...
- 0:00 [Nhạc nền]
- 0:03 ...
- 0:08 Nào, lại đây, các cô gái, lại đây.
- 0:10 Nào, Kimba của tôi, lại đây.
- 0:12 ...
- 0:14 Những con hươu cao cổ ung dung đi lại dưới nắng trước một lâu đài thế kỷ 16,
- 0:18 không, bạn không mơ đâu.
- 0:20 Chính bà tôi đã mang những con vật này về
- 0:22 vào một thời kỳ khá đặc biệt mà, thực sự,
- 0:24 người ta chỉ thấy những con vật này, tôi muốn nói là, trong sách vở.
- 0:28 Chúng ta đang ở Ille-et-Vilaine, cách Rennes vài cây số.
- 0:31 Bá tước Olivier de l'Orgerille đã biến dinh thự gia đình
- 0:35 thành một vườn thú phi thường mở cửa cho công chúng.
- 0:39 Hãy nhìn những con cò quăm của chúng ta trước mặt,
- 0:41 chúng đang đến đó.
- 0:43 Những ngôi nhà này được tạo ra để sống, để chia sẻ.
- 0:46 Và thực sự, khi trời đẹp và chúng ta sẽ, tôi biết,
- 0:48 có rất nhiều du khách hôm nay, đó là một niềm hạnh phúc thực sự.
- 0:52 Élodie, ổn rồi cho đà điểu,
- 0:54 bạn có thể thả chúng ra được không?
- 0:56 Mọi thứ đều ổn, tôi đã đi quanh công viên.
- 0:58 Bạn có nghe tôi không?
- 0:59 Vâng, tôi nghe thấy, tôi mở cửa cho chúng. Rất tốt.
- 1:03 Nào, lại đây, lại đây!
- 1:05 Lại đây!
- 1:08 Đó là một cảm xúc đặc biệt, nhưng trên hết đó là một niềm vui thực sự
- 1:11 khi thấy những con vật này đã trải qua một đêm ngon giấc
- 1:13 và sẽ trải qua một đêm ngon giấc,
- 1:15 và sẽ trải qua một đêm ngon giấc,
- 1:17 và sẽ trải qua một đêm ngon giấc,
- 1:19 và sẽ trải qua một ngày tốt lành.
- 1:21 Đây là một nghi thức hàng ngày mà tôi đặc biệt yêu thích.
- 1:28 Ở tuổi 56, Olivier là chủ nhân hạnh phúc của điền trang Bourbansay,
- 1:32 một công viên rộng 20 hecta
- 1:34 nơi 450 loài động vật từ năm châu lục
- 1:37 sống những ngày yên bình nhờ khí hậu ôn hòa của vùng Bretagne.
- 1:42 Chào Arnaud, chào các nhân viên chăm sóc, mọi người khỏe không?
- 1:45 Với thời tiết đẹp này, chúng ta có một thời tiết tuyệt vời,
- 1:47 mà hôm nay vẫn còn tiếp diễn.
- 1:49 Đó là lý do tại sao hôm nay chúng tôi đã chuẩn bị dưa cho chúng.
- 1:52 Là cho chúng nó à?
- 1:54 Vâng.
- 1:57 Hàng chục loại rau củ và thực phẩm tươi sống
- 2:00 được giao mỗi ngày
- 2:02 và tạo thành thực đơn cho các cư dân của công viên.
- 2:05 Mọi thứ bắt đầu từ nhà bếp,
- 2:07 chúng ta biết, ăn uống là sức khỏe.
- 2:09 Chúng tôi cố gắng điều chỉnh trái cây theo mùa.
- 2:12 Vì vậy, chúng tôi có một bảng tóm tắt nhỏ cho các đơn đặt hàng.
- 2:15 Tránh làm bừa bãi,
- 2:17 như đặt dâu tây vào tháng Giêng và tương tự.
- 2:19 Điều này đã phát triển rất nhiều trong 35 năm qua,
- 2:21 khi thực sự lúc tôi 18 tuổi,
- 2:23 bà tôi bảo tôi đi khắp các siêu thị lớn
- 2:26 để lấy những hàng tồn kho miễn phí
- 2:28 và sau đó chúng tôi phân phát cho các con vật.
- 2:30 Bây giờ thì ngược lại, tức là tình trạng nhu cầu của chúng
- 2:33 tạo ra các đơn hàng mà chúng tôi đặt từ nhà cung cấp sỉ của mình
- 2:35 và họ giao hàng thường xuyên cho chúng tôi.
- 2:37 Nhờ vậy, chế độ ăn uống được điều chỉnh hoàn hảo.
- 2:40 phù hợp với nhu cầu của từng loài.
- 2:43 Đây chính là giờ ăn của những loài linh trưởng nhỏ này,
- 2:46 một chút tinh ranh, sống trên hòn đảo cây cối rậm rạp này.
- 2:51 Chúng là Saimiri, những con khỉ nhỏ sống trên cây ở Nam Mỹ.
- 2:54 Đây là giờ ăn trong ngày,
- 2:56 nên tôi sẽ ra đảo cho chúng ăn.
- 2:58 Chúng có nhiều bữa ăn trong ngày,
- 3:00 có thể nói đây là bữa ăn nhẹ buổi sáng.
- 3:02 Một bữa sáng, một bữa ăn nhẹ buổi sáng,
- 3:05 một bữa ăn nhẹ buổi chiều và một bữa tối.
- 3:07 Tổng cộng là bốn bữa.
- 3:08 Càng nhỏ, càng phải ăn thường xuyên.
- 3:13 Chúng đã thích nghi tốt với khí hậu,
- 3:16 mặc dù chúng có nguồn gốc từ Nam Mỹ,
- 3:18 chỉ vì một lý do đơn giản là chúng được sinh ra ở Hà Lan.
- 3:20 Tất cả các loài động vật trong vườn thú
- 3:22 đều được sinh ra trong các vườn thú ở Châu Âu.
- 3:24 Tương tự, khi nhiệt độ lên tới 17, 18, 20 độ C,
- 3:28 chúng vẫn ở trong nhiệt độ
- 3:30 mà chúng có thể tự do ra ngoài cả ngày.
- 3:33 Chỉ vào mùa đông thực sự
- 3:35 chúng tôi mới rút ngắn thời gian ra ngoài của chúng.
- 3:38 Arnaud đã sống cùng các loài động vật ở Bourbansais
- 3:41 hơn 20 năm nay.
- 3:44 Tôi là một người yêu động vật,
- 3:46 bất kể loài nào.
- 3:48 Tôi tìm thấy sự chiêm nghiệm ở đó, trước hết.
- 3:50 Khi bạn yêu thế giới động vật,
- 3:52 các loài động vật nói chung,
- 3:54 một vẻ đẹp, ở hầu hết chúng,
- 3:56 và ngay cả ở những loài mà
- 3:58 người ta không nhìn thấy vẻ đẹp ngay lập tức,
- 4:00 tôi vẫn tìm thấy nó.
- 4:02 Và mặt khác, đó là một cảm giác yêu thương.
- 4:05 Và mặt khác, ở mức độ khiêm tốn của tôi,
- 4:08 đó là góp phần đảm bảo rằng
- 4:10 chúng vẫn còn tồn tại trong nhiều năm tới.
- 4:15 Chúng ta thực sự phải làm việc ngay bây giờ
- 4:17 để bảo vệ động vật, cũng như con người,
- 4:20 khỏi những điều kiện khắc nghiệt, đặc biệt là nhiệt độ cực đoan.
- 4:28 Và đây, chúng ta đang đến gần lâu đài,
- 4:31 khu vườn của Bourbansais.
- 4:36 Và dù Olivier ở bất cứ đâu,
- 4:39 anh ấy luôn bận rộn.
- 4:41 Tôi sẽ đến vườn La Française,
- 4:43 gặp những người thợ xây.
- 4:45 Luôn có việc phải làm,
- 4:47 luôn có việc phải xác nhận,
- 4:49 luôn có việc cần phải quyết định.
- 4:52 Đó là sự cống hiến 110%,
- 4:54 nơi bạn luôn phải tập trung vào những điều cốt yếu,
- 4:56 vào những việc khẩn cấp.
- 4:58 Khi không phải là mái nhà,
- 5:00 thì là những bức tường,
- 5:02 khi không phải là những bức tường,
- 5:04 chúng tôi không bao giờ chán,
- 5:06 đó là lý do tại sao đây là một nghề thú vị,
- 5:08 và đó là lý do tại sao chúng tôi thích ở lại vùng nông thôn của mình.
- 5:11 Từ năm 21 tuổi,
- 5:13 Olivier đã thừa kế tòa trang viên Breton thanh lịch này
- 5:15 bằng đá granit và đá phiến,
- 5:17 điều này mang lại cho ông ấy rất nhiều việc.
- 5:21 Ở đây chúng ta bước vào sân danh dự
- 5:23 của lâu đài Bourbansais,
- 5:25 và đây là tòa nhà,
- 5:27 được xây dựng vào năm 1583,
- 5:29 và thực sự có một đặc điểm khá độc đáo,
- 5:31 đó là chưa bao giờ bị bán đi
- 5:33 và tôi mời bạn vào bên trong ngôi nhà,
- 5:35 bởi vì đây là một ngôi nhà sống động,
- 5:37 có người ở,
- 5:39 nhưng chúng ta sẽ tham quan 5 căn phòng ở tầng trệt,
- 5:41 những phòng khách ngày xưa được trang bị đồ nội thất cổ điển.
- 5:49 Có khách đến nhà,
- 5:51 thực sự là độc đáo,
- 5:53 thật kỳ lạ, nhưng cũng thật dễ chịu,
- 5:55 vì chúng ta nhận ra rằng mình có chung niềm đam mê.
- 5:57 Chính Victor Hugo đã nói rằng
- 5:59 « Việc sử dụng thuộc về chủ sở hữu,
- 6:01 nhưng vẻ đẹp thuộc về tất cả mọi người ».
- 6:05 Bourbansais là một câu chuyện gia đình.
- 6:07 Thế hệ thứ 19 sống trong lâu đài,
- 6:09 Olivier đã từ bỏ việc học luật sư của mình
- 6:11 vào năm 1990,
- 6:13 để tiếp quản và phát triển khu đất này.
- 6:17 Ở đây chúng ta đang ở trong phòng ăn lớn
- 6:19 của Bourbansais,
- 6:21 và đây là một căn phòng mà tôi đặc biệt yêu thích,
- 6:23 bởi vì tôi có một kỷ niệm,
- 6:25 ông nội tôi ăn sáng, trưa và tối
- 6:27 các bữa ăn của ông trong phòng ăn lớn,
- 6:29 và một ngày nọ bà nội tôi đi vắng,
- 6:31 bà nói với tôi: « Nghe này, con sẽ ăn trưa với ông nội ».
- 6:33 Và tôi đã đối mặt
- 6:35 với người đàn ông vạm vỡ, uy nghi này,
- 6:37 ông nội của tôi,
- 6:39 trong phòng ăn lớn này,
- 6:41 và kể cho tôi nghe những câu chuyện gia đình
- 6:43 về cha ông, về ông nội ông,
- 6:45 và bây giờ đó là điều tôi muốn làm
- 6:47 với các con và các cháu của tôi.
- 6:49 Và để truyền lại những ngôi nhà này,
- 6:51 chúng ta phải biến chúng thành của mình,
- 6:53 và khi chúng ta sống ở đó 24/24,
- 6:55 chúng ta thực sự có những ngôi nhà này trong tâm trí.
- 6:59 ...
- 7:03 Cách khu đất vài bước chân...
- 7:05 ...
- 7:07 Chào Jérôme,
- 7:09 chúng ta sẽ mở một tổ ong
- 7:11 về những con ong đen.
- 7:13 Đúng vậy, chúng ta sẽ theo dõi tổ này.
- 7:15 ...
- 7:17 Olivier đã đặt ra cho mình hai năm trước
- 7:19 một thử thách mới.
- 7:21 Vậy là chúng ta thấy vẫn còn
- 7:23 khá nhiều nguồn dự trữ được mang về.
- 7:25 Vậy đây là một dấu hiệu khá tốt.
- 7:27 Đây là một dấu hiệu khá tốt,
- 7:29 nó tạo ra nguồn dự trữ cho chúng qua mùa đông này.
- 7:31 Đây là một loài ong thích nghi
- 7:33 với khí hậu đại dương của chúng ta,
- 7:35 rất thích những vùng nước.
- 7:37 Một con ong uống rất nhiều nước,
- 7:39 ngược lại với những gì bạn có thể nghĩ.
- 7:41 Nó rất thích nghi tốt
- 7:43 với khí hậu Breton của chúng ta.
- 7:45 ...
- 7:47 Với người làm vườn trưởng Jérôme,
- 7:49 họ đã tạo ra một khu bảo tồn
- 7:51 cho một loài ong có nguồn gốc từ Bretagne.
- 7:53 Mục tiêu là duy trì loài bị đe dọa này
- 7:55 được chọn lọc và tái du nhập từ những năm 1970
- 7:57 và ông ấy rất trân trọng.
- 7:59 ...
- 8:01 Ong đen là một loài ong
- 8:03 đang trên đà tuyệt chủng
- 8:05 vì nó sản xuất ít hơn
- 8:07 so với các loài ong khác.
- 8:09 Tuy nhiên, ở phía bắc sông Loire
- 8:11 và kéo dài đến phía bắc châu Âu,
- 8:13 đây là loài ong bản địa.
- 8:15 Nó khá khỏe mạnh,
- 8:17 nó vượt qua mùa đông khá dễ dàng.
- 8:19 Từ ong đen đến báo,
- 8:21 Olivier thực hiện một cách tiếp cận toàn diện
- 8:23 Cũng giống như Bourbansée
- 8:25 là một khu bảo tồn địa phương,
- 8:27 khu bảo tồn kiến trúc Breton,
- 8:29 khu bảo tồn các loài, khu bảo tồn vườn,
- 8:31 con người là một phần của hệ sinh thái này
- 8:33 và con người không nên là
- 8:35 một kẻ săn mồi mạnh mẽ
- 8:37 và làm mất cân bằng mọi thứ.
- 8:39 Mục tiêu, thực sự,
- 8:41 là đảm bảo rằng các khu bảo tồn
- 8:43 như Bourbansée giải thích điều này
- 8:45 cho các thế hệ trẻ.
- 8:47 ...
Le reportage présente Olivier de l'Orgerille, propriétaire du Château de la Bourbansay, un domaine familial du XVIe siècle situé en Ille-et-Vilaine, près de Rennes. Olivier a transformé cette demeure historique en un bestiaire extraordinaire et un parc zoologique ouvert au public, abritant 450 animaux des cinq continents sur 20 hectares.Le quotidien d'Olivier est rythmé par les soins apportés aux animaux. On le voit superviser la sortie des autruches, interagir avec les soigneurs comme Arnaud, et veiller à la préparation des repas. Le parc a modernisé son approche de l'alimentation animale, passant de la récupération d'invendus à des régimes alimentaires spécifiques et adaptés aux besoins de chaque espèce, livrés par un grossiste. Un exemple est donné avec les Saimiri, de petits singes arboricoles d'Amérique du Sud, qui, bien que nés aux Pays-Bas, se sont acclimatés au climat breton et bénéficient de plusieurs repas par jour. Arnaud, un soigneur avec plus de 20 ans d'expérience, exprime sa profonde passion pour les animaux et son engagement à leur protection.Au-delà du parc animalier, le château lui-même est une pièce maîtresse du domaine. Construit en 1583 et jamais vendu, il est habité par la 19e génération de la famille. Olivier, qui a repris le domaine en 1990 en abandonnant ses études d'avocat, partage son temps entre la gestion du parc et l'entretien constant du château, qu'il décrit comme un investissement à 110%. Il évoque des souvenirs personnels liés à la grande salle à manger et son grand-père, soulignant l'importance de la transmission du patrimoine familial.Plus récemment, Olivier s'est lancé un nouveau défi avec son chef jardinier Jérôme : la création d'un conservatoire pour l'abeille noire de Bretagne. Cette espèce endémique, menacée de disparition car moins productive que d'autres, est pourtant bien adaptée au climat océanique. L'objectif est de perpétuer cette espèce et d'éduquer les jeunes générations sur l'importance de la biodiversité locale.Le domaine de la Bourbansay est ainsi présenté comme un conservatoire global : de l'architecture bretonne, des espèces animales et végétales, et des jardins. Olivier insiste sur l'idée que l'humain doit faire partie de cet écosystème sans en être un prédateur, et que des sanctuaires comme le sien ont un rôle crucial à jouer pour expliquer ces principes aux futures générations.
Đồng bộ phụ đề
Phụ đề bị lệch so với âm thanh? Chỉnh thời điểm tại đây:
Âm = phụ đề sớm hơn, dương = trễ hơn. Lưu trên thiết bị này, riêng cho từng video và từng đoạn.
Báo cáo lỗi
Cho chúng tôi biết vấn đề. Chúng tôi xem xét mọi báo cáo.
0 bình luận
Hãy là người đầu tiên bình luận.