Christian Louboutin : de la semelle rouge iconique à un empire mondial
Sign in to switch subtitle languages, adjust playback speed and change caption size & color.
Christian Louboutin, le célèbre créateur de chaussures, discute de l'origine de sa semelle rouge iconique, de son parcours, de l'influence de la danse et du cinéma sur son travail, de l'impact de sa marque sur la pop culture, et de sa collaboration avec Jaden Smith pour les collections Hommes.
- 0:00 Bienvenue, Christophe Louboutin, parce que la température vous compte bien.
- 0:03 Parce qu'on nous a dit qu'il fallait faire attention à la température,
- 0:06 vous êtes très sensible aux températures.
- 0:08 Qui c'est qui vous a dit une chose pareille ?
- 0:10 Ou au chaud, le thé, le café, il faut que ce soit tiède.
- 0:14 Il faut que ce soit tiède, ça c'est vrai.
- 0:16 C'est vrai ?
- 0:16 Oui, sinon je me mets à transpirer tout de suite.
- 0:18 C'est pour ça que j'ai la casquette ici, parce que si je me mets à transpirer,
- 0:21 je vais faire ça, et je vais la garder.
- 0:23 Sinon j'ai des mouchoirs, voilà, sinon il y a...
- 0:26 On m'a dit que les mouchoirs c'était pas terrible.
- 0:28 Non ? Bon, d'accord.
- 0:30 Vous êtes une légende de la mode, car ce que je tiens ici dans la main,
- 0:34 c'est votre invention, le fameux escarpin à semelle rouge,
- 0:37 un des objets les plus iconiques et désirables de l'histoire populaire.
- 0:41 La légende dit que votre vocation est née à l'âge de 10 ans.
- 0:45 À peu près, oui, à peu près.
- 0:47 J'ai commencé à dessiner des souliers, oui, 10-11 ans,
- 0:51 parce que j'ai des dessins.
- 0:54 Quand ma mère est morte, elle gardait des dessins,
- 0:56 et ma sœur, qui avait gardé tout ce qu'elle avait, m'a rendu ces dessins,
- 1:00 et c'était marqué en dessous, c'était marqué Christian 10-11.
- 1:04 Elle n'était pas très précise.
- 1:06 Qu'est-ce qui vous avait donné cette vocation ?
- 1:09 Le déclic, ça a été quoi ?
- 1:11 Alors, moi, j'ai toujours voulu travailler, en fait,
- 1:14 enfin depuis assez tôt, pour les danseuses.
- 1:18 Et donc j'allais, quand j'allais à l'école,
- 1:21 enfin, à la sortie de l'école, je suis allé...
- 1:23 D'abord, j'ai regardé des films où il y avait des danseuses,
- 1:26 et ensuite, j'ai commencé à aller au Folies-Bergère, au Paradis.
- 1:30 J'avais remarqué une chose, c'est que c'était assez facile,
- 1:32 quand il y a l'intermission, tout le monde sort dehors,
- 1:36 va fumer une cigarette, et puis après, les gens rentrent,
- 1:38 et personne ne redemande le ticket.
- 1:39 Donc, avec mon meilleur copain de classe, on allait voir le deuxième acte.
- 1:44 Et donc, on était allés voir des choses au théâtre, etc.,
- 1:47 mais moi, mon truc préféré, c'était quand même d'aller voir,
- 1:49 finalement, les... Ouais, le musical.
- 1:52 Et est-ce que, quand vous étiez gamin, quand vous dessiniez les chaussures,
- 1:55 est-ce qu'elles avaient déjà ça ?
- 1:57 Non.
- 1:57 Non ?
- 1:58 Non, non, non, non, non, non.
- 1:59 Ça, c'est arrivé...
- 2:01 J'ai commencé à dessiner pour moi, sous mon propre nom, en fin 91,
- 2:06 et ça, elle est arrivée à peu près deux ans après.
- 2:08 Et est-ce que l'histoire du vernis que quelqu'un dans l'entreprise utilisait,
- 2:12 un vernis rouge, est vraie ?
- 2:14 Est-ce que ça vous a inspiré, comme ça, sur le coup, d'utiliser le rouge,
- 2:17 de prendre le vernis, d'essayer ?
- 2:18 En fait, ce qui s'est passé, c'est que je dessinais,
- 2:21 et moi, je fais les dessins en couleur.
- 2:23 Et puis, ensuite, je garde le dessin et je regarde les prototypes.
- 2:26 Donc, j'étais en Italie, où il y a les usines qui font les souliers,
- 2:29 et puis, je regardais le dessin, je regardais le soulier.
- 2:32 De profil, c'était...
- 2:33 Donc, les dessins étaient inspirés des sérigraphies d'Andy Warhol,
- 2:37 donc ils étaient tous pop.
- 2:38 Donc, toutes les... Il y avait beaucoup, beaucoup de couleurs.
- 2:40 Et donc, quand je regardais le dessin, de profil, c'était bien.
- 2:44 De face, c'était bien.
- 2:45 C'était un escarpin avec une grosse fleur de couleurs.
- 2:48 Donc, il y avait différentes couleurs.
- 2:49 Et puis, de dos, tout à l'heure, je regarde...
- 2:51 Il manquait quelque chose ?
- 2:53 Il y a beaucoup de noir et ça n'existe pas dans mon dessin.
- 2:55 Tout était vraiment en couleur vive.
- 2:57 Et alors, la fille qui avait...
- 2:59 Qui essayait les souliers, elle avait fini d'essayer les souliers.
- 3:02 C'était la fin de la journée.
- 3:03 Et donc, elle était en train de se peindre les ongles.
- 3:07 Et je lui ai dit, je voudrais faire un essai.
- 3:08 Je voudrais retirer le noir.
- 3:09 Alors, elle avait ses ongles.
- 3:11 Je lui ai dit, je peux prendre...
- 3:13 Alors, oui, attends.
- 3:14 J'en ai déjà deux, mais j'en fais encore trois.
- 3:16 Je lui ai dit...
- 3:17 Bon, bref, je lui attrape le truc.
- 3:19 Et puis, j'ai vidé son vernis.
- 3:22 Et puis, paf, ça a fait vraiment exactement comme mon dessin originel.
- 3:27 Et je me suis dit, c'est très bien.
- 3:29 C'est très joli.
- 3:30 Et vraiment, on voit la ligne du dessin.
- 3:32 C'est plus joli.
- 3:33 Donc, je me suis dit, je vais faire les semelles de couleur à la base.
- 3:36 Donc, ça a commencé pas du tout par le rouge.
- 3:38 Enfin, ça a commencé parce que j'ai mis une touche de rouge.
- 3:41 Mais je me suis dit...
- 3:42 Parce que c'était une idée idiote.
- 3:43 Je me suis dit, ça va sortir pratiquement vers Noël.
- 3:46 Donc, je vais faire des semelles vertes.
- 3:49 Et puis...
- 3:50 Donc, il existe des Louboutins vertes.
- 3:52 Non.
- 3:53 Parce que j'ai réfléchi.
- 3:55 Et je me suis dit que Noël, ça ne dure pas tellement longtemps, numéro un.
- 3:59 Et j'ai continué à réfléchir.
- 4:01 Et en fait, dans les années 90, beaucoup de gens n'aimaient pas la couleur.
- 4:05 Et en fait, si on n'aime pas la couleur, on n'aime pas le vert.
- 4:09 Si on n'aime pas la couleur, on n'aime pas le jaune.
- 4:10 Si on n'aime pas la couleur, on n'aime pas l'orange.
- 4:12 Mais si on n'aime pas la couleur, on aime toujours le rouge.
- 4:15 Pourquoi ? Parce que c'est entre la couleur et la non-couleur.
- 4:18 C'est un peu comme l'or, l'argent, le rouge.
- 4:20 C'est vraiment des non-couleurs.
- 4:22 Regardez notre logo.
- 4:24 Notre logo est rouge.
- 4:25 Mais pour vous, Noël, c'est vert ?
- 4:30 D'accord.
- 4:31 Exactement.
- 4:32 Maya s'est plongée dans la mythologie Louboutin.
- 4:35 Et oui, pas besoin d'être fan de mode pour connaître les Louboutins.
- 4:38 Il suffit d'allumer sa télé ou même d'écouter de la musique.
- 4:40 Côté série, tout commence en 2000 avec Sex and the City.
- 4:43 Carrie Bradshaw, énorme fanatique de talons hauts, porte des Louboutins dépareillés.
- 4:47 Le look entre dans la légende et un quart de siècle plus tard,
- 4:50 dans la série, les femmes et les gens portent toujours des Louboutins.
- 4:53 Qu'on parle d'Emilie in Paris pour le côté premier degré
- 4:56 ou de Two Broke Girls pour le côté beaucoup plus rigolo.
- 5:11 La musique n'est pas en reste.
- 5:12 En 2009, Jennifer Lopez chante une chanson qui porte votre nom, Louboutin.
- 5:16 Et dans le clip, elle descend une rampe d'escalier en forme d'escarpins.
- 5:19 Rouge, évidemment.
- 5:28 Depuis cette image, les stars de la pop sont à vos pieds.
- 5:30 Beyoncé et ses bottes à franges pour l'album Cowboy Carter.
- 5:33 Rihanna au Met Gala. Taylor Swift pour son ERA Tour.
- 5:36 Lisa des Blackpink à Coachella.
- 5:38 La semelle rouge est tellement culte que ça devient un sujet de plaisanterie.
- 5:41 La preuve avec Zac Efron dans Célibata ou Presque.
- 5:46 Les cerveaux des femmes s'éteignent comme des feuilles d'arbre
- 5:48 quand elles sont montrées avec des photos de...
- 5:52 des chaussures.
- 5:53 Et rien ne dit « souhait de réalisation »
- 5:56 comme Christian Louboutin.
- 5:58 Mais à mon avis, ce qui explique le triomphe de la marque dans la pop culture,
- 6:01 ce n'est pas juste le côté mode.
- 6:03 C'est aussi un côté ambigu.
- 6:04 Parce que souvent, la femme qui porte des Louboutins,
- 6:06 c'est aussi une femme fatale.
- 6:08 Et typiquement, dans la série The New Pope,
- 6:10 quand Sharon Stone vient titiller le pape John Malkovich,
- 6:13 devinez ce qu'elle porte.
- 6:17 Quel cadeau t'as apporté?
- 6:20 Eh bien...
- 6:47 Même subversion quand les rappeuses s'en parlent de la marque.
- 6:50 Oui, les Louboutins, c'est beau.
- 6:52 Oui, les Louboutins, c'est luxe.
- 6:53 Mais c'est aussi un peu dangereux.
- 6:55 C'est Cardi B qui nous le dit.
- 7:05 Il y a quelque chose de trouble autour des Louboutins.
- 7:07 Et ça, pour les artistes, c'est complètement irrésistible.
- 7:10 Vous êtes au courant de tout ça?
- 7:12 Avant que ça sorte?
- 7:13 Non.
- 7:15 Non, il y a des choses que j'avais vues.
- 7:17 Enfin, Cardi B, j'avais vu.
- 7:20 Sharon Stone, j'avais vu une image,
- 7:22 mais je n'avais pas vu pousser les souliers
- 7:24 et les offrir à Malkovich.
- 7:26 Enfin, au pape.
- 7:27 Donc, non, je ne connais pas tout.
- 7:29 Et par exemple, Zac Efron, j'avais jamais vu ça.
- 7:33 Alors, vous êtes le seul à pouvoir utiliser la semelle rouge.
- 7:36 Comment on dépose mondialement une semelle rouge?
- 7:40 Alors, ça s'appelle un trademark.
- 7:42 Et c'est assez compliqué.
- 7:44 C'est une marque de reconnaissance.
- 7:46 Alors, ça, il y en a pour deux heures pour vous expliquer.
- 7:48 Ça fait une longue bataille pour obtenir le droit de déposer le pantone.
- 7:52 Oui, absolument.
- 7:54 Mais je peux lancer une chaussure avec une semelle bleue?
- 7:56 Oui, bien sûr.
- 7:57 D'accord.
- 7:58 Allez-y, allez-y.
- 7:59 Mais rouge, non.
- 8:00 Et rouge un peu orangé, je peux ou pas?
- 8:03 Je crois que si c'est confusant,
- 8:06 c'est-à-dire que si ça ressemble à un rouge, non.
- 8:09 D'accord.
- 8:10 Mais violet, oui.
- 8:11 Vous avez déposé tous les rouges?
- 8:12 Non.
- 8:13 Mais c'est un rouge assez précis, quand même,
- 8:15 qui est un rouge vraiment comme une laque.
- 8:17 C'est le même que celui que vous avez ici?
- 8:19 À peu près, oui.
- 8:20 Il est un peu plus foncé, celui-là.
- 8:22 On va regarder les images de votre dernier défilé.
- 8:24 C'était jeudi dernier au Dojo de Paris.
- 8:26 C'était magnifique.
- 8:27 Mise en scène de David Lachapelle et Blanca Lee,
- 8:30 avec la thématique Super Bowl.
- 8:32 Pourquoi d'ailleurs le Super Bowl, le foot américain?
- 8:35 Alors ça, ça a été une grosse bataille avec David
- 8:37 parce qu'on voulait faire un sport.
- 8:39 On avait commencé par la piscine l'année dernière.
- 8:41 Et cette année, moi, je pensais au rugby.
- 8:44 Et lui étant américain, il pensait football américain.
- 8:47 Je lui dis mais c'est la même chose.
- 8:48 C'est la même taille du ballon.
- 8:49 C'est à peu près la même chose.
- 8:50 Mais lui, il trouvait que pour les costumes,
- 8:52 c'était plus intéressant.
- 8:53 Et à cause de ce qu'on voit là, en fait, les cheerleaders.
- 8:55 Mais c'était pas l'idée d'un Super Bowl.
- 8:57 C'était plutôt l'idée de...
- 8:58 Dans une ville américaine moyenne, il y a un...
- 9:03 Comment on appelle ça?
- 9:04 Un...
- 9:05 Un stade.
- 9:06 Oui, un match.
- 9:07 Oui, un match.
- 9:08 Et donc, c'est vraiment une préparation du match.
- 9:10 Donc finalement, j'ai lâché.
- 9:12 J'ai dit OK, il y a les cheerleaders.
- 9:13 Ça, c'est pas du tout français.
- 9:14 Donc on y va.
- 9:15 Et c'est pour ça que ça a commencé comme ça.
- 9:17 Là, on est d'accord.
- 9:18 C'est un clip.
- 9:19 C'est pas le défilé.
- 9:21 C'est le défilé.
- 9:22 Mais ça, c'est les répétitions.
- 9:23 Ça, c'est les répétitions.
- 9:24 Oui, oui, oui.
- 9:25 Mais c'est pas un défilé d'ailleurs.
- 9:26 C'est plutôt un show.
- 9:27 Parce qu'un défilé, c'est vraiment une chose où on montre.
- 9:30 Là, c'est vraiment...
- 9:31 C'est un spectacle.
- 9:32 On voyait les souliers, mais pas tant que ça.
- 9:34 On voyait beaucoup plus tout le reste.
- 9:35 Vous êtes l'un des derniers à faire des shows festifs, rigolos,
- 9:39 comme le faisait Gauthier.
- 9:41 Parce que...
- 9:42 Non, vous trouvez pas ?
- 9:43 Je ne me rends pas compte.
- 9:45 Ben...
- 9:46 Globalement, vous êtes le seul, non ?
- 9:49 Marc, t'as beaucoup ri pendant cette Fashion Week ?
- 9:52 Non, pas énormément.
- 9:53 Il y a des jeunes créateurs qui font des choses rigolotes,
- 9:56 qui te supèrent, par exemple,
- 9:57 mais très peu à cette échelle, cette ampleur, comme vous le faites.
- 10:00 Peut-être que ça s'explique par le fait que moi, je viens vraiment...
- 10:03 Mon truc, quand même, à la base, c'est les danseuses,
- 10:06 c'est le cinéma, etc.
- 10:08 Donc, je suis un peu tombé.
- 10:10 Et la musique, je suis un peu tombé dans la mode.
- 10:12 Parce que les souliers, ça fait quand même partie du bestiaire de la mode.
- 10:15 Mais mon truc, à la base, c'est vraiment tout ce qui est entertainment.
- 10:19 Donc, je suis content parce que je suis revenu à ça aussi.
- 10:23 En pouvant faire des shows, je suis vraiment revenu à ça.
- 10:26 On peut parler de ces années-là ?
- 10:28 Est-ce que ces années-là ont une influence sur ce que vous faites aujourd'hui
- 10:32 et sur ce qu'on vient de voir ?
- 10:33 Sur la fête, la musique, ce dont vous parliez ?
- 10:36 Les palaces ?
- 10:37 Les années palaces, les années...
- 10:39 J'ai une mauvaise mine, là.
- 10:41 Oh non, pas du tout.
- 10:43 Vous avez quel âge ? C'est où ?
- 10:45 Ça, c'est le palais. Je dois avoir 14 ans, 15 ans.
- 10:49 Oui, Farid Akelfa.
- 10:50 Vous sortiez à 14 ans ?
- 10:52 Oui, plutôt 13.
- 10:54 J'ai arrêté vraiment à 18.
- 10:56 À 18, j'en avais...
- 10:57 Ah oui, trop vieux, là.
- 10:59 À 18 ans, c'est trop vieux.
- 11:00 Comme créateur, avec vous, à cette époque, dans la boîte de nuit,
- 11:02 il y avait Gauthier, il y avait Mugler.
- 11:04 À l'époque, il y avait Mugler, comme ça, assez sérieux.
- 11:07 Il y avait Gauthier, il y avait Kenzo, il y avait Saint-Laurent.
- 11:10 Karl ?
- 11:11 Il y avait Karl, il y avait Montana, il y avait...
- 11:16 Oui, parce que les gens sortaient beaucoup.
- 11:17 Kenzo ?
- 11:18 Beaucoup Kenzo.
- 11:20 Tous les soirs.
- 11:22 Moi aussi, cela dit.
- 11:24 Il y avait plusieurs boîtes de nuit, tous ensemble.
- 11:26 Oui, il y avait plusieurs boîtes de nuit.
- 11:28 Il y avait le Palace, il y avait la Main Bleue, il y avait le 7.
- 11:31 Il y avait différents endroits.
- 11:34 Il y avait 3-4 endroits à Paris.
- 11:36 Ça se redistribuait.
- 11:37 Le lundi, il y en avait un qui était fermé.
- 11:39 Donc, il fallait aller dans un autre.
- 11:42 Mais je ne travaillais pas, à l'époque.
- 11:44 Donc, je suis très impressionné des gens qui...
- 11:46 Je me rends compte, maintenant, quand même, que je travaille.
- 11:48 Qui sortaient et qui bossaient.
- 11:49 Qui sortaient et qui travaillaient.
- 11:50 On revient à votre actualité.
- 11:52 Vous avez surpris tout le monde en nommant Jaden Smith à la tête des collections Hommes Pourquoi Lui ?
- 11:58 Alors, c'est quelqu'un que je connais depuis un certain temps.
- 12:01 Je l'ai connu avant le Covid.
- 12:03 Donc, le Covid 2020.
- 12:04 Donc, 2019.
- 12:05 Donc, ça fait 5 ans.
- 12:07 Et c'est quelqu'un que j'aime beaucoup, beaucoup, beaucoup.
- 12:09 Avec qui j'ai eu beaucoup de conversations.
- 12:11 Beaucoup de conversations.
- 12:12 Beaucoup de ping-pong.
- 12:14 Et...
- 12:16 Et voilà.
- 12:17 Et c'est quelqu'un qui a beaucoup de style.
- 12:19 Qui aime beaucoup la mode.
- 12:20 Qui connaît bien.
- 12:21 Alors qu'il n'est pas un technicien.
- 12:22 Du tout.
- 12:23 Mais ça, ça n'a pas d'importance.
- 12:24 Moi, je suis nul aussi.
- 12:25 Je veux dire, j'ai toujours été nul en technique.
- 12:27 Donc, c'est pas ça qui est important.
- 12:29 C'est quoi qui est important ?
- 12:30 Si on est nul en technique, vous avez dessiné.
- 12:32 Vous avez dessiné le soulier.
- 12:34 C'est vraiment la créativité.
- 12:35 Mais ça, il sait faire aussi.
- 12:36 C'est vraiment la créativité.
- 12:37 Et avoir le maximum de son énergie pour tout ce qui est créatif.
- 12:40 Après, par exemple, moi, je vois...
- 12:42 Je sais que je suis un mauvais technicien.
- 12:44 J'ai des techniciens qui m'aident.
- 12:45 Et j'ai des bons techniciens.
- 12:46 Mais je garde toute mon énergie pour autre chose.
- 12:49 Qui est vraiment plus de travailler l'imaginaire.
- 12:51 Et de le concrétiser.
- 12:52 Et lui, finalement, il est comme moi.
- 12:55 Beaucoup comme moi.
- 12:56 Et en plusieurs années que je le connais,
- 12:58 je me suis rendu compte que c'était vraiment...
- 13:00 Alors, c'est curieux à dire.
- 13:01 Parce qu'on est très, très différents.
- 13:02 On vient de l'univers très différent.
- 13:04 Mais on se ressent, d'une certaine manière.
- 13:06 C'est quelqu'un qui est sorti très tôt.
- 13:08 A ses histoires, etc.
- 13:10 Mais qui a une vraie maturité.
- 13:12 Et qui a aussi su garder une forme d'innocence.
- 13:16 Il est très mature.
- 13:17 Et en même temps, il garde ce côté très joyeux.
- 13:20 Très enthousiaste.
- 13:21 Et c'est drôle.
- 13:22 Parce que je me suis rendu compte...
- 13:23 Alors, ce qui s'est passé, c'est que...
- 13:25 Moi, je nage le matin.
- 13:27 Quand je suis à Paris, je nage.
- 13:28 Alors, il y a des gens qui prennent des bains.
- 13:30 Qui réfléchissent dans leur bain.
- 13:32 Moi, je déteste les bains.
- 13:33 Parce que, justement, c'est trop chaud.
- 13:34 Il fait l'eau tiède, etc.
- 13:35 Ça prend des heures.
- 13:36 Donc, je nage.
- 13:37 Et c'est une forme de méditation.
- 13:38 Je me rends compte.
- 13:39 D'ailleurs, j'oublie toujours le nombre de laps que je fais.
- 13:42 Quand je nage, le matin, c'est le moment où je réfléchis plus.
- 13:45 Et puis, boum !
- 13:46 Au milieu d'un dos crelé.
- 13:48 Pour être précis.
- 13:49 Paf ! Il m'est apparu.
- 13:50 Comme ça.
- 13:51 Comme la...
- 13:52 Je ne sais pas quoi.
- 13:53 Comme une apparition.
- 13:54 Et je me suis dit...
- 13:55 Je devrais lui demander de travailler avec moi.
- 13:58 Et ça s'est passé aussi bêtement que ça.
- 14:00 Parce que tout ce qu'on s'est dit pendant des années,
- 14:04 dans le fond, comme ça...
- 14:05 Et les questions qu'il a...
- 14:07 Ça faisait vraiment un ping-pong.
- 14:08 Et je me suis dit que c'était important pour moi
- 14:11 d'avoir ce ping-pong avec quelqu'un.
- 14:13 Et qu'il était peut-être la bonne personne.
- 14:15 Et je me suis rendu compte aussi, bizarrement,
- 14:18 quand je lui ai dit...
- 14:19 Alors, il était très étonné.
- 14:20 Et ravi, je crois.
- 14:21 Eh bien, on a le même âge.
- 14:23 Quand j'ai commencé, moi, la compagnie...
- 14:25 C'était son âge à lui ?
- 14:26 J'avais exactement son âge.
- 14:27 Donc, j'y vois un signe.
- 14:29 Vous parliez de technique.
- 14:31 Est-ce que vous pouvez me dessiner ?
- 14:33 Et m'expliquer comment vous dessinez le soulier parfait.
- 14:37 Alors, le soulier parfait...
- 14:39 Est-ce que c'est celui-ci ?
- 14:40 Qu'est-ce que c'est que ça ?
- 14:41 Alors, ça, c'est les crayons.
- 14:43 OK.
- 14:45 Ça vous va ?
- 14:46 Oui, oui, oui.
- 14:47 En revanche, il faut des lunettes.
- 14:51 Le soulier parfait, je dirais, ça n'existe pas vraiment.
- 14:53 Parce que ça dépend des jambes.
- 14:54 Ça dépend des chevilles.
- 14:55 Ça dépend des jambes.
- 14:56 Quelqu'un qui sait marcher sur 13 cm,
- 14:58 eh bien, elle va se trouver parfaite
- 14:59 si elle sait très bien marcher.
- 15:00 Celle qui ne sait pas marcher
- 15:02 et qui trouve que c'est une torture,
- 15:03 eh bien, il vaut mieux qu'elle soit sur 5.
- 15:05 Et c'est pour ça que, d'ailleurs,
- 15:07 je dessine des souliers plats, moyens, talons hauts, etc.
- 15:11 Mais je dirais qu'un soulier parfait,
- 15:14 c'est un soulier qui est capable d'apparaître
- 15:18 sur la jambe, disons,
- 15:19 mais aussi de disparaître.
- 15:22 C'est-à-dire que...
- 15:23 Alors...
- 15:25 Qu'est-ce que j'ai comme couleur, là ?
- 15:28 Vous êtes un peu radins, là.
- 15:30 Il y a du rouge.
- 15:31 Il y a du rouge.
- 15:32 Regardez.
- 15:33 Si je dois reprendre ce soulier, par exemple,
- 15:35 c'est...
- 15:38 Moi, je le ferais décolleté, là,
- 15:42 qui garde la naissance des doigts de pied.
- 15:44 Pourquoi ?
- 15:45 Parce qu'en fait, visuellement,
- 15:46 ça, c'est les choses que j'ai apprises.
- 15:47 Ça, c'est les doigts de pied.
- 15:48 Ça, ce sont les doigts de pied.
- 15:49 Comment on gère les doigts de pied ?
- 15:51 Comment ça, comment on gère les doigts de pied ?
- 15:53 Il faut voir...
- 15:54 Est-ce qu'il faut les cacher
- 15:56 ou est-ce qu'il faut voir le début de la fin des doigts de pied ?
- 15:59 Alors...
- 16:00 Alors, moi, je suis tout à fait pour...
- 16:04 De le décolleter.
- 16:06 Ce qu'on appelle le décolleté, c'est cette ligne-là.
- 16:08 Et donc, en fait, ça,
- 16:10 ce qui s'appelle le décolleté,
- 16:12 c'est qu'en fait, c'est le second décolleté.
- 16:14 Le premier, chez les femmes, c'est là.
- 16:16 Donc, on voit le début...
- 16:17 Entre les seins.
- 16:18 Ça, c'est le décolleté.
- 16:19 Oui.
- 16:20 Mais ça aussi, c'est un décolleté.
- 16:21 Et c'est assez...
- 16:22 C'est très, très, très joli
- 16:23 d'avoir la naissance des doigts de pied.
- 16:25 Enfin, cette partie-là.
- 16:27 Parce qu'il y a un côté assez sexy
- 16:29 tout en étant discret.
- 16:31 Ça, je suis pour.
- 16:33 Et aussi, ça allonge...
- 16:35 Ça allonge la jambe.
- 16:36 Ça, c'est une chose que j'ai appris chez les danseuses.
- 16:38 Quand on regarde une danseuse,
- 16:40 on voit la jambe
- 16:42 et on calcule la longueur de la jambe
- 16:44 jusqu'à la naissance, là.
- 16:46 Jusqu'au décolleté.
- 16:47 Donc, si on ferme le décolleté,
- 16:48 la jambe est plus courte.
- 16:50 Plus là, c'est décolleté,
- 16:52 plus finalement, visuellement,
- 16:54 on va gagner des centimètres.
- 16:56 Et je connais pas encore beaucoup de monde
- 16:58 qui a envie de perdre des centimètres
- 17:01 au niveau des jambes.
- 17:02 Ça, c'est pas...
- 17:03 La jambe courte, c'est pas...
- 17:04 Est-ce que vous les essayez,
- 17:06 parce que ça doit faire terriblement mal ?
- 17:08 Alors, j'ai essayé une fois,
- 17:11 il y a assez longtemps.
- 17:13 Moi, je travaille avec beaucoup de femmes, quand même.
- 17:15 Et alors, elles essayent.
- 17:17 Elles essayent les nouveaux talons.
- 17:18 Et puis là, c'était...
- 17:19 Non, il est pas en arrière.
- 17:20 Non, il est droit.
- 17:21 Non, ça va.
- 17:22 Non. Alors, j'ai dit...
- 17:23 Je vais me départager.
- 17:24 C'est moi.
- 17:25 Donc, j'ai fait...
- 17:26 Je fais du 42,5.
- 17:27 Donc, j'ai mis du...
- 17:28 J'ai fait une paire en 42 pour voir la stabilité.
- 17:32 Oui.
- 17:33 Et c'était pas très stable.
- 17:35 Donc, j'ai pas gardé.
- 17:36 Mais c'est la seule fois.
- 17:38 C'est la seule fois.
- 17:39 Le confort, c'est un sujet ou pas ?
- 17:41 Le confort, c'est un sujet.
- 17:43 Le confort.
- 17:44 Ça veut dire quoi, un sujet ?
- 17:45 Vous y faites attention ?
- 17:47 Alors, je suis un peu comme un médecin, oui.
- 17:49 C'est-à-dire qu'il y a des trucs.
- 17:51 Il y a des trucs.
- 17:52 Oui, enfin, souffrir pour être belle, ça marche pas.
- 17:56 Je pense que ça se voit dans le visage.
- 17:58 Comme ça, quand les gens souffrent, c'est pas bien.
- 18:00 Alors, après, c'est un métier.
- 18:02 Moi, je dessine pas des crocs.
- 18:03 Je dessine des souliers fins, féminins.
- 18:06 C'est pas la même histoire.
- 18:08 Mais...
- 18:09 Ce serait logique, des crocs louboutins ?
- 18:11 Alors, on me l'a proposé.
- 18:13 Vous avez refusé.
- 18:15 J'ai refusé, oui.
- 18:16 Je peux pas tout faire, quand même.
- 18:18 D'accord.
- 18:19 Donc, c'est quoi, l'histoire du confort, là ?
- 18:22 Beaucoup de femmes se sont ruinées pour vous.
- 18:26 Alors, je dis toujours à leur mari...
- 18:29 Je leur dis, écoutez, je fais pas les bijoux.
- 18:31 Vous pouvez être très très contents.
- 0:00 환영합니다, Christophe Louboutin 씨. 온도에 민감하시다고 들었습니다.
- 0:03 온도에 신경 써야 한다고 들었기 때문이죠.
- 0:06 온도에 아주 민감하시죠.
- 0:08 누가 그런 말을 했나요?
- 0:10 아니면 따뜻한 차나 커피는 미지근해야 합니다.
- 0:14 미지근해야 합니다, 그건 사실이에요.
- 0:16 정말요?
- 0:16 네, 그렇지 않으면 바로 땀이 나기 시작해요.
- 0:18 그래서 여기 모자를 쓰고 있어요. 땀이 나기 시작하면,
- 0:21 이렇게 하고, 계속 쓰고 있을 거예요.
- 0:23 아니면 손수건이 있어요, 네, 아니면...
- 0:26 손수건은 별로라고 하더군요.
- 0:28 아닌가요? 알겠습니다.
- 0:30 당신은 패션계의 전설입니다. 제가 손에 들고 있는 이것은,
- 0:34 당신의 발명품인 유명한 빨간 밑창 펌프스입니다.
- 0:37 대중문화 역사상 가장 상징적이고 탐나는 물건 중 하나죠.
- 0:41 전설에 따르면 당신의 천직은 10살 때 시작되었다고 합니다.
- 0:45 대략, 네, 대략 그렇습니다.
- 0:47 신발을 그리기 시작했어요, 네, 10-11살에요.
- 0:51 그림들이 있거든요.
- 0:54 어머니가 돌아가셨을 때, 어머니는 그림들을 보관하고 계셨어요.
- 0:56 그리고 어머니가 가지고 계셨던 모든 것을 보관했던 제 여동생이 그 그림들을 저에게 돌려줬어요.
- 1:00 그리고 그 아래에 'Christian 10-11'이라고 적혀 있었죠.
- 1:04 그녀는 아주 정확하지는 않았어요.
- 1:06 무엇이 당신에게 이런 천직을 주었나요?
- 1:09 계기가 무엇이었나요?
- 1:11 음, 사실 저는 항상 일하고 싶었어요,
- 1:14 꽤 일찍부터, 무용수들을 위해서요.
- 1:18 그래서 학교에 갈 때,
- 1:21 아니, 학교가 끝나고 나서, 저는 갔어요...
- 1:23 먼저, 무용수들이 나오는 영화를 봤고,
- 1:26 그다음에는 Folies-Bergère와 Paradis에 가기 시작했어요.
- 1:30 한 가지를 알아차렸는데, 그게 꽤 쉬웠어요.
- 1:32 휴식 시간이 되면 모두 밖으로 나가서,
- 1:36 담배를 피우고, 그리고 나서 사람들이 다시 들어오는데,
- 1:38 아무도 표를 다시 요구하지 않더군요.
- 1:39 그래서 저는 반에서 가장 친한 친구와 함께 2막을 보러 갔어요.
- 1:44 그래서 우리는 극장에서 여러 가지를 보러 갔지만,
- 1:47 하지만 제가 가장 좋아하는 것은 역시 보러 가는 것이었어요,
- 1:49 결국, 그... 네, 뮤지컬이요.
- 1:52 그리고 어렸을 때, 신발을 그릴 때,
- 1:55 이미 그런 것이 있었나요?
- 1:57 아니요.
- 1:57 아니요?
- 1:58 아니요, 아니요, 아니요, 아니요, 아니요, 아니요.
- 1:59 그것은 나타났어요...
- 2:01 저는 91년 말에 제 이름으로 저를 위해 그림을 그리기 시작했고,
- 2:06 그것은 약 2년 후에 나타났어요.
- 2:08 그리고 회사에서 누군가가 사용하던 매니큐어 이야기가,
- 2:12 빨간 매니큐어 이야기가 사실인가요?
- 2:14 그것이 당신에게 영감을 주어, 즉시 빨간색을 사용하고,
- 2:17 매니큐어를 가져다가 시도하게 했나요?
- 2:18 사실, 제가 그림을 그렸을 때,
- 2:21 저는 그림을 색깔로 그렸어요.
- 2:23 그리고 나서, 저는 그림을 보관하고 시제품을 봅니다.
- 2:26 그래서 저는 신발을 만드는 공장이 있는 이탈리아에 있었고,
- 2:29 그림을 보고, 신발을 봤어요.
- 2:32 옆모습은...
- 2:33 그래서 그 그림들은 앤디 워홀의 실크스크린에서 영감을 받았어요.
- 2:37 그래서 모두 팝아트적이었죠.
- 2:38 그러니까, 모든... 색깔이 정말 많았어요.
- 2:40 그래서 제가 그 그림을 옆에서 봤을 때, 괜찮았어요.
- 2:44 정면에서 봤을 때도 괜찮았고요.
- 2:45 그것은 커다란 색색의 꽃이 달린 펌프스였어요.
- 2:48 그래서 다양한 색깔이 있었죠.
- 2:49 그리고 아까 뒤에서 봤을 때, 제가 보니까...
- 2:51 뭔가 빠진 게 있었나요?
- 2:53 검은색이 너무 많았는데, 제 그림에는 그런 게 없었거든요.
- 2:55 모든 것이 정말 밝은 색깔이었어요.
- 2:57 그리고 그때, 그 신발을 신어보던 여자애가...
- 2:59 신발을 신어보던 그 여자애가 신발을 다 신어봤어요.
- 3:02 하루가 끝날 무렵이었죠.
- 3:03 그래서 그녀는 손톱에 매니큐어를 바르고 있었어요.
- 3:07 그래서 제가 그녀에게 말했어요. 한번 시도해보고 싶다고요.
- 3:08 검은색을 없애고 싶다고요.
- 3:09 그때 그녀는 손톱에 매니큐어를 바르고 있었죠.
- 3:11 제가 그녀에게 말했어요. 제가 좀 가져가도 될까요...
- 3:13 아, 네, 잠깐만요.
- 3:14 이미 두 개는 했는데, 세 개 더 해야 해요.
- 3:16 제가 그녀에게 말했어요...
- 3:17 결국, 제가 그녀의 매니큐어를 집어 들었어요.
- 3:19 그리고 그녀의 매니큐어를 비웠죠.
- 3:22 그러자 짠, 정말 제 원래 그림과 똑같이 되었어요.
- 3:27 그리고 저는 생각했죠. 아주 좋다고요.
- 3:29 정말 예쁘다고요.
- 3:30 그리고 정말, 그림의 선이 보였어요.
- 3:32 더 예뻤죠.
- 3:33 그래서 저는 생각했어요. 기본적으로 밑창을 색깔 있게 만들어야겠다고요.
- 3:36 그래서 처음에는 전혀 빨간색으로 시작하지 않았어요.
- 3:38 아니, 빨간색을 살짝 넣었기 때문에 시작된 거였죠.
- 3:41 하지만 저는 생각했어요...
- 3:42 왜냐하면 그건 어리석은 생각이었거든요.
- 3:43 저는 생각했어요. 거의 크리스마스쯤에 나올 거라고요.
- 3:46 그래서 저는 초록색 밑창을 만들 거예요.
- 3:49 그리고...
- 3:50 그래서 초록색 루부탱도 존재하죠.
- 3:52 아니요.
- 3:53 왜냐하면 제가 생각해봤거든요.
- 3:55 그리고 저는 생각했어요. 첫째, 크리스마스는 그렇게 오래가지 않는다고요.
- 3:59 그리고 계속 생각했죠.
- 4:01 사실 90년대에는 많은 사람들이 색깔을 좋아하지 않았어요.
- 4:05 사실, 색깔을 좋아하지 않으면 초록색도 싫어하죠.
- 4:09 색깔을 좋아하지 않으면 노란색도 싫어하고요.
- 4:10 색깔을 좋아하지 않으면 주황색도 싫어하죠.
- 4:12 하지만 색깔을 좋아하지 않아도 빨간색은 항상 좋아해요.
- 4:15 왜냐고요? 색깔과 무색의 중간에 있기 때문이죠.
- 4:18 금, 은, 빨간색과 비슷해요.
- 4:20 정말 무색에 가깝죠.
- 4:22 저희 로고를 보세요.
- 4:24 저희 로고는 빨간색이에요.
- 4:25 하지만 당신에게 크리스마스는 초록색인가요?
- 4:30 알겠습니다.
- 4:31 정확해요.
- 4:32 마야는 루부탱 신화에 빠져들었습니다.
- 4:35 네, 루부탱을 알기 위해 패션 팬일 필요는 없죠.
- 4:38 그냥 TV를 켜거나 음악을 듣기만 해도 알 수 있습니다.
- 4:40 시리즈 쪽에서는 2000년 '섹스 앤 더 시티'로 모든 것이 시작됩니다.
- 4:43 하이힐의 열렬한 팬인 캐리 브래드쇼는 짝짝이 루부탱을 신습니다.
- 4:47 그 모습은 전설이 되었고, 25년이 지난 지금도,
- 4:50 그 시리즈에서 여성들과 사람들은 여전히 루부탱을 신고 있습니다.
- 4:53 에밀리 인 파리
- 4:56 투 브로크 걸즈
- 5:11 음악도 예외는 아닙니다.
- 5:12 루부탱
- 5:16 그리고 뮤직비디오에서 그녀는 하이힐 모양의 계단 난간을 내려옵니다.
- 5:19 물론 빨간색이죠.
- 5:28 이 이미지 이후로 팝스타들은 당신의 신발을 신습니다.
- 5:30 카우보이 카터
- 5:33 멧 갈라의 리한나. 에라 투어의 테일러 스위프트.
- 5:36 코첼라의 블랙핑크 리사.
- 5:38 빨간 밑창은 너무나 상징적이어서 농담거리가 되기도 합니다.
- 5:41 셀리바타 우 프레스크
- 5:46 여자들의 뇌는 나뭇잎처럼 꺼져버려요.
- 5:48 그들에게 ... 사진을 보여주면요.
- 5:52 신발 사진이요.
- 5:53 소원 성취
- 5:56 크리스찬 루부탱만큼요.
- 5:58 하지만 제 생각에 팝 문화에서 이 브랜드의 성공을 설명하는 것은
- 6:01 단순히 패션적인 측면만이 아닙니다.
- 6:03 모호한 측면도 있습니다.
- 6:04 왜냐하면 종종 루부탱을 신는 여성은
- 6:06 팜므파탈이기도 하니까요.
- 6:08 더 뉴 포프
- 6:10 샤론 스톤이 교황 존 말코비치를 자극할 때,
- 6:13 그녀가 무엇을 신었는지 맞춰보세요.
- 6:17 무슨 선물을 가져왔니?
- 6:20 글쎄요...
- 6:47 여성 래퍼들이 그 브랜드에 대해 이야기할 때도 마찬가지로 전복적입니다.
- 6:50 네, 루부탱은 아름답죠.
- 6:52 네, 루부탱은 고급스럽죠.
- 6:53 하지만 약간 위험하기도 합니다.
- 6:55 카디 비가 우리에게 그렇게 말합니다.
- 7:05 루부탱 주변에는 뭔가 불안한 것이 있습니다.
- 7:07 그리고 그것은 예술가들에게는 완전히 거부할 수 없는 매력입니다.
- 7:10 이 모든 것을 알고 계셨나요?
- 7:12 그것들이 나오기 전에요?
- 7:13 아니요.
- 7:15 아니요, 제가 본 것들도 있습니다.
- 7:17 카디 비는 봤었죠.
- 7:20 샤론 스톤은 이미지를 봤지만,
- 7:22 신발을 내밀고
- 7:24 말코비치에게 주는 것은 보지 못했습니다.
- 7:26 아니, 교황에게요.
- 7:27 그래서, 아니요, 제가 모든 것을 아는 것은 아닙니다.
- 7:29 그리고 예를 들어, 잭 에프론은 한 번도 본 적이 없습니다.
- 7:33 그럼, 당신만이 빨간 밑창을 사용할 수 있는 유일한 사람인가요?
- 7:36 빨간 밑창을 전 세계적으로 어떻게 등록하나요?
- 7:40 그건 트레이드마크라고 불립니다.
- 7:42 그리고 꽤 복잡합니다.
- 7:44 그것은 인지도를 나타내는 상징입니다.
- 7:46 음, 그걸 설명하려면 두 시간은 걸릴 겁니다.
- 7:48 팬톤 색상을 등록할 권리를 얻기 위해 오랜 싸움을 했습니다.
- 7:52 네, 물론이죠.
- 7:54 그럼 파란 밑창 신발을 출시할 수 있나요?
- 7:56 네, 물론이죠.
- 7:57 알겠습니다.
- 7:58 그렇게 하세요.
- 7:59 하지만 빨간색은 안 됩니다.
- 8:00 약간 주황빛이 도는 빨간색은 되나요, 안 되나요?
- 8:03 제 생각에 혼란을 줄 수 있다면,
- 8:06 즉, 빨간색과 비슷하다면 안 됩니다.
- 8:09 알겠습니다.
- 8:10 하지만 보라색은 됩니다.
- 8:11 모든 빨간색을 등록하셨나요?
- 8:12 아니요.
- 8:13 하지만 이건 꽤 정확한 빨간색입니다,
- 8:15 정말 래커 같은 빨간색이죠.
- 8:17 여기 있는 것과 같은 건가요?
- 8:19 거의요, 네.
- 8:20 이건 좀 더 어둡습니다.
- 8:22 최근 패션쇼 영상을 보겠습니다.
- 8:24 지난 목요일 파리 도장에서 열렸습니다.
- 8:26 정말 멋졌습니다.
- 8:27 데이비드 라샤펠과 블랑카 리가 연출했고,
- 8:30 슈퍼볼을 주제로 했습니다.
- 8:32 그런데 왜 슈퍼볼, 미식축구인가요?
- 8:35 음, 그건 데이비드와 큰 싸움이었어요.
- 8:37 우리는 스포츠를 하고 싶었거든요.
- 8:39 작년에는 수영장으로 시작했고요.
- 8:41 그리고 올해 저는 럭비를 생각했어요.
- 8:44 그런데 그는 미국인이어서 미식축구를 생각했죠.
- 8:47 저는 그에게 '그게 그거잖아'라고 말했어요.
- 8:48 공 크기도 같고.
- 8:49 거의 같은 거죠.
- 8:50 하지만 그는 의상에는
- 8:52 그게 더 흥미롭다고 생각했어요.
- 8:53 그리고 사실, 우리가 보는 저 치어리더들 때문이죠.
- 8:55 하지만 슈퍼볼의 아이디어는 아니었어요.
- 8:57 오히려 이런 아이디어였죠...
- 8:58 평범한 미국 도시에는...
- 9:03 이걸 뭐라고 부르죠?
- 9:04 하나...
- 9:05 경기장.
- 9:06 네, 경기요.
- 9:07 네, 경기요.
- 9:08 그래서 이건 정말 경기를 준비하는 과정입니다.
- 9:10 결국, 저는 포기했어요.
- 9:12 좋아, 치어리더들이 있잖아.
- 9:13 그건 전혀 프랑스적이지 않아.
- 9:14 그러니 가자.
- 9:15 그래서 그렇게 시작된 겁니다.
- 9:17 이건 알겠습니다.
- 9:18 이건 클립이네요.
- 9:19 패션쇼가 아니고요.
- 9:21 패션쇼입니다.
- 9:22 하지만 이건 리허설입니다.
- 9:23 이건 리허설입니다.
- 9:24 네, 네, 네.
- 9:25 그런데 이건 패션쇼가 아니에요.
- 9:26 오히려 쇼에 가깝죠.
- 9:27 왜냐하면 패션쇼는 정말 보여주는 것이거든요.
- 9:30 이건 정말...
- 9:31 이건 공연입니다.
- 9:32 신발도 보였지만, 그렇게 많이는 아니었어요.
- 9:34 나머지 모든 것이 훨씬 더 많이 보였죠.
- 9:35 당신은 축제 같고 재미있는 쇼를 하는 몇 안 되는 사람 중 한 명입니다,
- 9:39 고티에가 했던 것처럼요.
- 9:41 왜냐하면...
- 9:42 아니요, 그렇게 생각 안 하세요?
- 9:43 잘 모르겠습니다.
- 9:45 벤...
- 9:46 전반적으로, 당신이 유일한 분이시죠, 그렇죠?
- 9:49 마크, 이번 패션 위크 동안 많이 웃었나요?
- 9:52 아니요, 그렇게 많이는 아니었어요.
- 9:53 재미있는 것을 만드는 젊은 디자이너들이 있긴 하지만,
- 9:56 예를 들어, 당신을 능가하는 사람들도 있지만,
- 9:57 당신이 하는 것처럼 이 정도 규모와 범위로는 거의 없어요.
- 10:00 아마도 제가 정말로...
- 10:03 제 본래 관심사는 무용수들이고,
- 10:06 영화 등이에요.
- 10:08 그래서 저는 좀 빠져들었어요.
- 10:10 그리고 음악, 저는 패션에 좀 빠져들었어요.
- 10:12 신발은 어쨌든 패션의 일부니까요.
- 10:15 하지만 제 본래 관심사는 정말 엔터테인먼트였어요.
- 10:19 그래서 저도 다시 그쪽으로 돌아와서 기뻐요.
- 10:23 쇼를 할 수 있게 되면서, 정말로 그쪽으로 돌아왔죠.
- 10:26 그 시절에 대해 이야기해 볼까요?
- 10:28 그 시절이 오늘날 당신이 하는 일에 영향을 미치나요?
- 10:32 그리고 방금 우리가 본 것에 영향을 미치나요?
- 10:33 당신이 말했던 파티, 음악에 대해서요?
- 10:36 팔라스요?
- 10:37 팔라스 시절, 그 시절...
- 10:39 저 안색이 안 좋네요.
- 10:41 아니요, 전혀요.
- 10:43 몇 살이세요? 어디예요?
- 10:45 그건 팔라스예요. 14살, 15살쯤 됐을 거예요.
- 10:49 네, 파리드 아켈파.
- 10:50 14살에 밤놀이를 하셨어요?
- 10:52 네, 13살쯤이요.
- 10:54 18살에 정말 그만뒀어요.
- 10:56 18살에는 제가...
- 10:57 아, 네, 그때는 너무 늙었죠.
- 10:59 18살이면 너무 늙었어요.
- 11:00 그 시절 나이트클럽에서 당신과 함께 디자이너로서,
- 11:02 고티에, 뮈글러가 있었어요.
- 11:04 그때는 뮈글러가 있었는데, 꽤 진지한 편이었죠.
- 11:07 고티에, 겐조, 생로랑이 있었어요.
- 11:10 칼이요?
- 11:11 칼, 몬타나, 그리고...
- 11:16 네, 사람들이 많이 외출했으니까요.
- 11:17 겐조요?
- 11:18 겐조가 많이요.
- 11:20 매일 밤이요.
- 11:22 저도 그랬지만요.
- 11:24 여러 나이트클럽이 있었고, 모두 함께였죠.
- 11:26 네, 여러 나이트클럽이 있었어요.
- 11:28 팔라스, 라 맹 블뢰, 르 7이 있었어요.
- 11:31 다양한 장소들이 있었죠.
- 11:34 파리에 3-4군데가 있었어요.
- 11:36 서로 분산되었죠.
- 11:37 월요일에는 한 곳이 문을 닫았어요.
- 11:39 그래서 다른 곳으로 가야 했죠.
- 11:42 하지만 저는 그때 일하지 않았어요.
- 11:44 그래서 저는 사람들이...
- 11:46 지금은 제가 일하고 있다는 것을 깨달아요.
- 11:48 외출도 하고 일도 했던 사람들이요.
- 11:49 외출도 하고 일도 했던 사람들이요.
- 11:50 당신의 현재 활동으로 돌아가 보죠.
- 11:52 제이든 스미스를 남성 컬렉션 책임자로 임명하여 모두를 놀라게 했습니다. 왜 그였나요?
- 11:58 음, 그는 제가 꽤 오랫동안 알고 지낸 사람이에요.
- 12:01 코로나 전에 그를 알게 됐어요.
- 12:03 그러니까 2020년 코로나요.
- 12:04 그러니까 2019년이죠.
- 12:05 그러니까 5년 됐네요.
- 12:07 정말 아주 많이 좋아하는 사람이에요.
- 12:09 그와 많은 대화를 나눴어요.
- 12:11 아주 많은 대화를요.
- 12:12 많은 의견 교환을 했죠.
- 12:14 그리고...
- 12:16 네, 그래요.
- 12:17 그리고 그는 스타일이 아주 좋아요.
- 12:19 패션을 아주 좋아하고요.
- 12:20 잘 알죠.
- 12:21 기술자는 아니지만요.
- 12:22 전혀요.
- 12:23 하지만 그건 중요하지 않아요.
- 12:24 저도 형편없어요.
- 12:25 그러니까, 저는 항상 기술에 약했어요.
- 12:27 그러니 그게 중요한 게 아니죠.
- 12:29 중요한 건 뭐냐고요?
- 12:30 기술에 약해도, 당신은 그림을 그렸잖아요.
- 12:32 신발을 디자인했고요.
- 12:34 정말 창의성이죠.
- 12:35 하지만 그는 그것도 할 줄 알아요.
- 12:36 정말 창의성이 중요해요.
- 12:37 그리고 창의적인 모든 것에 최대한의 에너지를 쏟는 거죠.
- 12:40 예를 들어, 저는...
- 12:42 제가 기술적으로 서투르다는 걸 알아요.
- 12:44 저를 도와주는 기술자들이 있어요.
- 12:45 그리고 좋은 기술자들이 있죠.
- 12:46 하지만 저는 다른 것에 모든 에너지를 쏟아요.
- 12:49 상상력을 더 많이 발휘하는 것이죠.
- 12:51 그리고 그것을 구체화하는 것이고요.
- 12:52 그리고 결국 그도 저와 같아요.
- 12:55 아주 많이요.
- 12:56 그리고 그를 알게 된 지 몇 년 동안,
- 12:58 저는 그가 정말...
- 13:00 말하기는 좀 이상하지만요.
- 13:01 우리는 아주 많이 다르거든요.
- 13:02 아주 다른 배경에서 왔어요.
- 13:04 하지만 어떤 면에서는 서로를 느껴요.
- 13:06 그는 아주 일찍 사회생활을 시작한 사람이에요.
- 13:08 그만의 사연들이 있죠.
- 13:10 하지만 진정한 성숙함을 가지고 있어요.
- 13:12 그리고 어떤 순수함도 지킬 줄 알았죠.
- 13:16 그는 아주 성숙해요.
- 13:17 동시에 아주 유쾌한 면을 유지하고 있어요.
- 13:20 아주 열정적이고요.
- 13:21 그리고 재미있는 건요.
- 13:22 제가 깨달았거든요...
- 13:23 음, 무슨 일이 있었냐면요...
- 13:25 저는 아침에 수영을 해요.
- 13:27 파리에 있을 때는 수영을 하죠.
- 13:28 어떤 사람들은 목욕을 해요.
- 13:30 목욕하면서 생각하죠.
- 13:32 저는 목욕을 싫어해요.
- 13:33 왜냐하면 너무 뜨겁고,
- 13:34 미지근한 물 등등이요.
- 13:35 시간이 너무 오래 걸려요.
- 13:36 그래서 저는 수영을 해요.
- 13:37 그리고 그것은 일종의 명상이에요.
- 13:38 깨달았죠.
- 13:39 게다가, 저는 항상 제가 몇 바퀴를 돌았는지 잊어버려요.
- 13:42 아침에 수영할 때, 그때가 가장 생각을 많이 하는 시간이에요.
- 13:45 그러다, 쾅!
- 13:46 배영을 하는 도중에.
- 13:48 정확히 말하자면.
- 13:49 짠! 그가 나타났어요.
- 13:50 그렇게요.
- 13:51 마치...
- 13:52 뭐라고 해야 할지 모르겠네요.
- 13:53 마치 환영처럼요.
- 13:54 그리고 저는 생각했죠...
- 13:55 그에게 저와 함께 일하자고 해야겠다고요.
- 13:58 그리고 그렇게 어이없게 일어났어요.
- 14:00 왜냐하면 우리가 수년 동안 나눴던 모든 이야기들이,
- 14:04 결국, 그렇게...
- 14:05 그리고 그가 가진 질문들이...
- 14:07 정말 탁구처럼 오고 갔죠.
- 14:08 그리고 저는 저에게 중요하다고 생각했어요.
- 14:11 누군가와 이런 탁구 같은 대화를 하는 것이요.
- 14:13 그리고 그가 아마 적임자일 거라고요.
- 14:15 그리고 저는 또한 이상하게도 깨달았어요.
- 14:18 제가 그에게 말했을 때...
- 14:19 그래서 그는 매우 놀랐어요.
- 14:20 그리고 기뻐했죠, 제 생각엔요.
- 14:21 글쎄요, 우리는 동갑이에요.
- 14:23 제가 회사를 시작했을 때...
- 14:25 그게 그의 나이였나요?
- 14:26 제가 딱 그의 나이였어요.
- 14:27 그래서 저는 이것을 징조로 봐요.
- 14:29 기술에 대해 말씀하셨죠.
- 14:31 그려주실 수 있나요?
- 14:33 그리고 완벽한 신발을 어떻게 그리는지 설명해 주실 수 있나요?
- 14:37 음, 완벽한 신발은...
- 14:39 이것인가요?
- 14:40 이게 뭐죠?
- 14:41 아, 이건 연필이에요.
- 14:43 알겠습니다.
- 14:45 괜찮으세요?
- 14:46 네, 네, 네.
- 14:47 하지만 안경이 필요해요.
- 14:51 완벽한 신발은, 제 생각엔, 실제로 존재하지 않아요.
- 14:53 왜냐하면 다리에 따라 다르기 때문이죠.
- 14:54 발목에 따라 다르고요.
- 14:55 다리에 따라 달라요.
- 14:56 13cm 굽을 신고 걸을 줄 아는 사람은,
- 14:58 음, 그녀는 완벽하다고 느낄 거예요.
- 14:59 아주 잘 걸을 수 있다면요.
- 15:00 걸을 줄 모르는 사람은
- 15:02 그리고 그것이 고문이라고 생각하는 사람은,
- 15:03 음, 5cm 굽을 신는 것이 더 나아요.
- 15:05 그리고 그래서, 사실,
- 15:07 저는 플랫 슈즈, 미들 힐, 하이힐 등을 디자인해요.
- 15:11 하지만 완벽한 신발은,
- 15:14 나타날 수 있는 신발이라고 말하고 싶어요.
- 15:18 말하자면, 다리에요.
- 15:19 하지만 또한 사라질 수도 있는 신발이죠.
- 15:22 즉...
- 15:23 음...
- 15:25 무슨 색깔이 있죠?
- 15:28 좀 인색하시네요.
- 15:30 빨간색이 있어요.
- 15:31 빨간색이 있어요.
- 15:32 보세요.
- 15:33 예를 들어, 이 신발을 다시 만든다면,
- 15:35 그건...
- 15:38 저는 여기를 파서 만들 거예요,
- 15:42 발가락 시작 부분이 보이도록요.
- 15:44 왜요?
- 15:45 왜냐하면 사실, 시각적으로,
- 15:46 이건 제가 배운 것들이에요.
- 15:47 이게 발가락이에요.
- 15:48 이게 발가락이에요.
- 15:49 발가락을 어떻게 처리하나요?
- 15:51 발가락을 어떻게 처리하냐고요?
- 15:53 봐야 해요...
- 15:54 숨겨야 할까요
- 15:56 아니면 발가락이 시작되는 부분을 보여야 할까요?
- 15:59 음...
- 16:00 음, 저는 전적으로 찬성해요...
- 16:04 그것을 파는 것에 대해요.
- 16:06 우리가 '데콜테'라고 부르는 것은 이 선이에요.
- 16:08 그래서 사실, 이것은,
- 16:10 데콜테라고 불리는 것인데,
- 16:12 사실 두 번째 데콜테예요.
- 16:14 여성에게 첫 번째는 여기죠.
- 16:16 그래서 시작 부분이 보여요...
- 16:17 가슴 사이요.
- 16:18 그게 데콜테예요.
- 16:19 네.
- 16:20 하지만 이것도 데콜테예요.
- 16:21 그리고 꽤...
- 16:22 아주, 아주, 아주 예뻐요
- 16:23 발가락이 시작되는 부분이 보이는 것이요.
- 16:25 그러니까, 이 부분 말이에요.
- 16:27 왜냐하면 꽤 섹시한 면이 있으면서도
- 16:29 은근하거든요.
- 16:31 저는 이걸 찬성해요.
- 16:33 그리고 또한, 다리를 길어 보이게 해요...
- 16:35 다리를 길어 보이게 해요.
- 16:36 이건 제가 무용수들에게서 배운 거예요.
- 16:38 무용수를 보면,
- 16:40 다리가 보이고
- 16:42 다리 길이를 계산하죠
- 16:44 여기, 시작 부분까지요.
- 16:46 데콜테까지요.
- 16:47 그러니까, 데콜테를 막으면,
- 16:48 다리가 더 짧아 보여요.
- 16:50 여기가 더 파여 있을수록,
- 16:52 결국 시각적으로
- 16:54 몇 센티미터를 얻는 셈이죠.
- 16:56 그리고 아직 많은 사람을 알지 못해요
- 16:58 몇 센티미터를 잃고 싶어 하는
- 17:01 다리 길이에서요.
- 17:02 그건...
- 17:03 짧은 다리는...
- 17:04 신어보시나요,
- 17:06 정말 아플 것 같은데요?
- 17:08 음, 한 번 신어봤는데,
- 17:11 꽤 오래전 일이죠.
- 17:13 저는 그래도 많은 여성들과 함께 일합니다.
- 17:15 그리고 그들은 시도하죠.
- 17:17 새로운 굽을 신어봅니다.
- 17:18 그리고 그때는...
- 17:19 아니요, 뒤로 가지 않아요.
- 17:20 아니요, 똑바로 서 있어요.
- 17:21 아니요, 괜찮아요.
- 17:22 아니요. 그래서 제가 말했죠...
- 17:23 제가 결정할게요.
- 17:24 저예요.
- 17:25 그래서 제가 만들었죠...
- 17:26 저는 42.5 사이즈를 신어요.
- 17:27 그래서 제가 넣었어요...
- 17:28 안정성을 보기 위해 42 사이즈 한 켤레를 만들었어요.
- 17:32 네.
- 17:33 그리고 별로 안정적이지 않았어요.
- 17:35 그래서 보관하지 않았어요.
- 17:36 하지만 그게 유일한 경우였어요.
- 17:38 그게 유일한 경우였어요.
- 17:39 편안함은 중요한 문제인가요, 아닌가요?
- 17:41 편안함은 중요한 문제입니다.
- 17:43 편안함.
- 17:44 중요한 문제라는 게 무슨 뜻이죠?
- 17:45 신경 쓰시나요?
- 17:47 음, 저는 좀 의사 같아요, 네.
- 17:49 그러니까, 어떤 것들이 있어요.
- 17:51 어떤 것들이요.
- 17:52 네, 결국 예뻐지기 위해 고통받는 건 통하지 않아요.
- 17:56 얼굴에 나타난다고 생각해요.
- 17:58 그렇게 사람들이 고통받으면 좋지 않아요.
- 18:00 음, 그리고 이건 직업이에요.
- 18:02 저는 크록스를 디자인하지 않아요.
- 18:03 저는 섬세하고 여성스러운 신발을 디자인해요.
- 18:06 그건 다른 이야기죠.
- 18:08 하지만...
- 18:09 루부탱 크록스가 말이 될까요?
- 18:11 음, 제안받았어요.
- 18:13 거절하셨군요.
- 18:15 네, 거절했어요.
- 18:16 그래도 제가 모든 걸 다 할 수는 없죠.
- 18:18 알겠습니다.
- 18:19 그럼 편안함에 대한 이야기는 뭐죠?
- 18:22 많은 여성들이 당신 때문에 파산했어요.
- 18:26 그래서 저는 항상 그들의 남편에게 말하죠...
- 18:29 제가 그들에게 말해요, 보세요, 저는 보석을 만들지 않아요.
- 18:31 아주 아주 만족하실 거예요.
- 0:00 Chào mừng, Christophe Louboutin, vì nhiệt độ rất quan trọng với anh.
- 0:03 Vì chúng tôi được bảo rằng phải chú ý đến nhiệt độ,
- 0:06 anh rất nhạy cảm với nhiệt độ.
- 0:08 Ai đã nói với anh điều như vậy?
- 0:10 Hoặc đồ nóng, trà, cà phê, phải là ấm.
- 0:14 Phải là ấm, điều đó đúng.
- 0:16 Thật sao?
- 0:16 Vâng, nếu không tôi sẽ đổ mồ hôi ngay lập tức.
- 0:18 Đó là lý do tại sao tôi có chiếc mũ lưỡi trai ở đây, vì nếu tôi đổ mồ hôi,
- 0:21 tôi sẽ làm thế này, và tôi sẽ đội nó lên.
- 0:23 Nếu không thì tôi có khăn giấy, đây, nếu không thì có...
- 0:26 Người ta nói với tôi rằng khăn giấy không tốt lắm.
- 0:28 Không? Được rồi.
- 0:30 Anh là một huyền thoại thời trang, vì thứ tôi đang cầm trên tay đây,
- 0:34 là phát minh của anh, đôi giày cao gót đế đỏ nổi tiếng,
- 0:37 một trong những vật phẩm mang tính biểu tượng và đáng khao khát nhất trong lịch sử đại chúng.
- 0:41 Truyền thuyết kể rằng niềm đam mê của anh đã nảy sinh từ năm 10 tuổi.
- 0:45 Khoảng đó, vâng, khoảng đó.
- 0:47 Tôi bắt đầu vẽ giày, vâng, 10-11 tuổi,
- 0:51 vì tôi có những bản vẽ.
- 0:54 Khi mẹ tôi mất, bà giữ những bản vẽ,
- 0:56 và chị gái tôi, người đã giữ tất cả những gì bà có, đã trả lại cho tôi những bản vẽ đó,
- 1:00 và bên dưới có ghi, ghi là Christian 10-11.
- 1:04 Nó không được chính xác lắm.
- 1:06 Điều gì đã mang lại cho anh niềm đam mê này?
- 1:09 Điểm khởi đầu là gì?
- 1:11 Thực ra, tôi luôn muốn làm việc,
- 1:14 từ khá sớm, cho các vũ công.
- 1:18 Và thế là tôi đi, khi tôi đi học,
- 1:21 à, sau giờ học, tôi đã đi...
- 1:23 Đầu tiên, tôi xem những bộ phim có vũ công,
- 1:26 và sau đó, tôi bắt đầu đến Folies-Bergère, đến Paradis.
- 1:30 Tôi đã nhận thấy một điều, đó là khá dễ dàng,
- 1:32 khi có giờ nghỉ giải lao, mọi người đều ra ngoài,
- 1:36 đi hút thuốc, và sau đó, mọi người quay vào,
- 1:38 và không ai yêu cầu vé lại.
- 1:39 Vì vậy, với người bạn thân nhất trong lớp, chúng tôi đã đi xem màn thứ hai.
- 1:44 Và thế là, chúng tôi đã đi xem những thứ ở nhà hát, v.v.,
- 1:47 nhưng đối với tôi, điều yêu thích nhất vẫn là đi xem,
- 1:49 cuối cùng, những... Vâng, nhạc kịch.
- 1:52 Và liệu, khi anh còn nhỏ, khi anh vẽ giày,
- 1:55 chúng đã có thứ này chưa?
- 1:57 Chưa.
- 1:57 Chưa sao?
- 1:58 Không, không, không, không, không, không.
- 1:59 Điều đó xảy ra...
- 2:01 Tôi bắt đầu vẽ cho bản thân, dưới tên của mình, vào cuối năm 91,
- 2:06 và điều đó, nó xuất hiện khoảng hai năm sau.
- 2:08 Và liệu câu chuyện về loại sơn móng tay mà ai đó trong công ty đã sử dụng,
- 2:12 một loại sơn móng tay màu đỏ, có thật không?
- 2:14 Liệu điều đó có truyền cảm hứng cho anh, ngay lúc đó, để sử dụng màu đỏ,
- 2:17 để lấy sơn móng tay, để thử?
- 2:18 Thực ra, điều đã xảy ra là tôi đang vẽ,
- 2:21 và tôi, tôi vẽ các bản vẽ bằng màu.
- 2:23 Và sau đó, tôi giữ bản vẽ và xem các mẫu thử.
- 2:26 Vì vậy, tôi đang ở Ý, nơi có các nhà máy sản xuất giày,
- 2:29 và sau đó, tôi nhìn bản vẽ, tôi nhìn đôi giày.
- 2:32 Từ góc nghiêng, nó là...
- 2:33 Vì vậy, các bản vẽ được lấy cảm hứng từ các bản in lụa của Andy Warhol,
- 2:37 vì vậy chúng đều mang phong cách pop.
- 2:38 Vậy là, tất cả... Có rất nhiều, rất nhiều màu sắc.
- 2:40 Và thế là, khi tôi nhìn bản vẽ, từ góc nghiêng, nó rất đẹp.
- 2:44 Từ phía trước, nó cũng đẹp.
- 2:45 Đó là một đôi giày cao gót với một bông hoa lớn đầy màu sắc.
- 2:48 Vì vậy, có nhiều màu sắc khác nhau.
- 2:49 Và rồi, từ phía sau, lúc nãy, tôi nhìn...
- 2:51 Có thiếu gì không?
- 2:53 Có rất nhiều màu đen và điều đó không có trong bản vẽ của tôi.
- 2:55 Mọi thứ đều thực sự rực rỡ sắc màu.
- 2:57 Và rồi, cô gái đã...
- 2:59 Người đang thử giày, cô ấy đã thử xong giày.
- 3:02 Đó là cuối ngày.
- 3:03 Và thế là, cô ấy đang sơn móng tay.
- 3:07 Và tôi nói với cô ấy, tôi muốn thử một lần.
- 3:08 Tôi muốn loại bỏ màu đen.
- 3:09 Vậy là, cô ấy có móng tay của mình.
- 3:11 Tôi nói với cô ấy, tôi có thể lấy...
- 3:13 À, vâng, đợi đã.
- 3:14 Tôi đã có hai cái rồi, nhưng tôi sẽ làm thêm ba cái nữa.
- 3:16 Tôi nói với cô ấy...
- 3:17 Thôi, tóm lại, tôi lấy cái đó của cô ấy.
- 3:19 Và rồi, tôi đã đổ hết sơn móng tay của cô ấy.
- 3:22 Và rồi, bùm, nó thực sự giống hệt bản vẽ gốc của tôi.
- 3:27 Và tôi tự nhủ, rất tốt.
- 3:29 Nó rất đẹp.
- 3:30 Và thực sự, chúng ta thấy được đường nét của bản vẽ.
- 3:32 Nó đẹp hơn.
- 3:33 Vậy là, tôi tự nhủ, tôi sẽ làm đế giày có màu sắc ngay từ đầu.
- 3:36 Vì vậy, nó không hề bắt đầu bằng màu đỏ.
- 3:38 Thực ra, nó bắt đầu vì tôi đã thêm một chút màu đỏ.
- 3:41 Nhưng tôi đã nghĩ...
- 3:42 Bởi vì đó là một ý tưởng ngớ ngẩn.
- 3:43 Tôi tự nhủ, nó sẽ ra mắt gần như vào dịp Giáng sinh.
- 3:46 Vậy là, tôi sẽ làm đế giày màu xanh lá cây.
- 3:49 Và rồi...
- 3:50 Vậy là, có những đôi Louboutin màu xanh lá cây.
- 3:52 Không.
- 3:53 Bởi vì tôi đã suy nghĩ.
- 3:55 Và tôi tự nhủ rằng Giáng sinh không kéo dài quá lâu, đó là điều thứ nhất.
- 3:59 Và tôi tiếp tục suy nghĩ.
- 4:01 Và thực ra, vào những năm 90, nhiều người không thích màu sắc.
- 4:05 Và thực ra, nếu không thích màu sắc, người ta không thích màu xanh lá cây.
- 4:09 Nếu không thích màu sắc, người ta không thích màu vàng.
- 4:10 Nếu không thích màu sắc, người ta không thích màu cam.
- 4:12 Nhưng nếu không thích màu sắc, người ta vẫn luôn thích màu đỏ.
- 4:15 Tại sao? Bởi vì nó nằm giữa màu sắc và không phải màu sắc.
- 4:18 Nó hơi giống vàng, bạc, đỏ.
- 4:20 Đó thực sự là những màu không mang tính màu sắc.
- 4:22 Hãy nhìn logo của chúng tôi.
- 4:24 Logo của chúng tôi màu đỏ.
- 4:25 Nhưng đối với bạn, Giáng sinh là màu xanh lá cây sao?
- 4:30 Được rồi.
- 4:31 Chính xác.
- 4:32 Maya đã đắm mình vào thần thoại Louboutin.
- 4:35 Và vâng, không cần phải là tín đồ thời trang để biết đến Louboutin.
- 4:38 Chỉ cần bật TV hoặc thậm chí nghe nhạc.
- 4:40 Về mảng phim truyền hình, mọi thứ bắt đầu vào năm 2000 với Sex and the City.
- 4:43 Carrie Bradshaw, một người cực kỳ mê giày cao gót, đã đi những đôi Louboutin không đồng bộ.
- 4:47 Phong cách này đi vào huyền thoại và một phần tư thế kỷ sau,
- 4:50 trong loạt phim, phụ nữ và mọi người vẫn luôn đi Louboutin.
- 4:53 Dù là nói về Emilie in Paris với khía cạnh thẳng thắn
- 4:56 hay Two Broke Girls với khía cạnh hài hước hơn nhiều.
- 5:11 Âm nhạc cũng không kém cạnh.
- 5:12 Năm 2009, Jennifer Lopez hát một bài hát mang tên ông, Louboutin.
- 5:16 Và trong MV, cô ấy bước xuống một cầu thang hình chiếc giày cao gót.
- 5:19 Màu đỏ, tất nhiên rồi.
- 5:28 Kể từ hình ảnh đó, các ngôi sao nhạc pop đã nằm dưới chân ông.
- 5:30 Beyoncé với đôi bốt tua rua cho album Cowboy Carter.
- 5:33 Rihanna tại Met Gala. Taylor Swift cho ERA Tour của cô ấy.
- 5:36 Lisa của Blackpink tại Coachella.
- 5:38 Đế giày màu đỏ nổi tiếng đến mức trở thành chủ đề để đùa cợt.
- 5:41 Bằng chứng là Zac Efron trong phim Célibata ou Presque.
- 5:46 Não bộ của phụ nữ tắt lịm như lá cây
- 5:48 khi họ được cho xem ảnh của...
- 5:52 những đôi giày.
- 5:53 Và không gì nói lên
- 5:56 như Christian Louboutin.
- 5:58 Nhưng theo tôi, điều giải thích cho sự thành công của thương hiệu trong văn hóa đại chúng,
- 6:01 không chỉ là khía cạnh thời trang.
- 6:03 Mà còn là một khía cạnh mơ hồ.
- 6:04 Bởi vì thường thì, người phụ nữ mang giày Louboutins,
- 6:06 cũng là một femme fatale.
- 6:08 Và điển hình là, trong series The New Pope,
- 6:10 khi Sharon Stone đến trêu chọc Giáo hoàng John Malkovich,
- 6:13 đoán xem cô ấy mang gì.
- 6:17 Anh mang quà gì đến?
- 6:20 À thì...
- 6:47 Sự phá cách tương tự khi các nữ rapper nói về thương hiệu này.
- 6:50 Vâng, Louboutins đẹp.
- 6:52 Vâng, Louboutins sang trọng.
- 6:53 Nhưng nó cũng hơi nguy hiểm.
- 6:55 Cardi B đã nói với chúng ta điều đó.
- 7:05 Có điều gì đó mờ ám xung quanh những đôi Louboutins.
- 7:07 Và điều đó, đối với các nghệ sĩ, hoàn toàn không thể cưỡng lại được.
- 7:10 Ông có biết về tất cả những điều này không?
- 7:12 Trước khi nó được công bố?
- 7:13 Không.
- 7:15 Không, có một số điều tôi đã thấy.
- 7:17 À, Cardi B thì tôi đã thấy rồi.
- 7:20 Sharon Stone, tôi đã thấy một hình ảnh,
- 7:22 nhưng tôi chưa thấy những đôi giày được làm ra
- 7:24 và tặng chúng cho Malkovich.
- 7:26 À, cho Giáo hoàng.
- 7:27 Vậy thì, không, tôi không biết hết mọi thứ.
- 7:29 Và ví dụ như Zac Efron, tôi chưa bao giờ thấy điều đó.
- 7:33 Vậy, ông là người duy nhất có thể sử dụng đế giày màu đỏ.
- 7:36 Làm thế nào để đăng ký bản quyền đế giày màu đỏ trên toàn cầu?
- 7:40 À, đó gọi là nhãn hiệu (trademark).
- 7:42 Và nó khá phức tạp.
- 7:44 Đó là một dấu hiệu nhận biết.
- 7:46 À, cái này thì phải mất hai tiếng để giải thích cho ông.
- 7:48 Đó là một cuộc chiến dài để có được quyền đăng ký màu pantone.
- 7:52 Vâng, hoàn toàn đúng.
- 7:54 Nhưng tôi có thể ra mắt một đôi giày với đế màu xanh không?
- 7:56 Vâng, tất nhiên.
- 7:57 Được rồi.
- 7:58 Cứ làm đi, cứ làm đi.
- 7:59 Nhưng màu đỏ thì không.
- 8:00 Và màu đỏ hơi cam, tôi có thể không?
- 8:03 Tôi nghĩ nếu nó gây nhầm lẫn,
- 8:06 tức là nếu nó giống màu đỏ, thì không.
- 8:09 Được rồi.
- 8:10 Nhưng màu tím thì có.
- 8:11 Anh đã đăng ký tất cả các màu đỏ rồi à?
- 8:12 Không.
- 8:13 Nhưng đó là một màu đỏ khá đặc trưng,
- 8:15 một màu đỏ thực sự giống như sơn mài.
- 8:17 Nó có giống với cái anh đang có ở đây không?
- 8:19 Gần như vậy, vâng.
- 8:20 Cái này thì tối hơn một chút.
- 8:22 Chúng ta sẽ xem những hình ảnh từ buổi trình diễn thời trang gần đây nhất của anh.
- 8:24 Đó là vào thứ Năm tuần trước tại Dojo de Paris.
- 8:26 Thật tuyệt vời.
- 8:27 Được dàn dựng bởi David Lachapelle và Blanca Lee,
- 8:30 với chủ đề Super Bowl.
- 8:32 Tại sao lại là Super Bowl, bóng bầu dục Mỹ?
- 8:35 À, cái đó là một cuộc tranh cãi lớn với David
- 8:37 vì chúng tôi muốn làm về một môn thể thao.
- 8:39 Năm ngoái chúng tôi bắt đầu với hồ bơi.
- 8:41 Và năm nay, tôi nghĩ đến bóng bầu dục (rugby).
- 8:44 Còn anh ấy là người Mỹ, nên anh ấy nghĩ đến bóng bầu dục Mỹ.
- 8:47 Tôi nói với anh ấy rằng đó là cùng một thứ.
- 8:48 Kích thước quả bóng cũng giống nhau.
- 8:49 Nó gần như là cùng một thứ.
- 8:50 Nhưng anh ấy thấy rằng đối với trang phục,
- 8:52 thì nó thú vị hơn.
- 8:53 Và thực ra là vì những gì chúng ta thấy ở đó, các hoạt náo viên.
- 8:55 Nhưng đó không phải là ý tưởng về một Super Bowl.
- 8:57 Mà đúng hơn là ý tưởng về...
- 8:58 Ở một thành phố trung bình của Mỹ, có một...
- 9:03 Cái đó gọi là gì nhỉ?
- 9:04 Một...
- 9:05 Một sân vận động.
- 9:06 Vâng, một trận đấu.
- 9:07 Vâng, một trận đấu.
- 9:08 Và vì vậy, đó thực sự là một sự chuẩn bị cho trận đấu.
- 9:10 Cuối cùng thì tôi cũng chịu thua.
- 9:12 Tôi nói OK, có các hoạt náo viên.
- 9:13 Cái đó hoàn toàn không phải của Pháp.
- 9:14 Vậy thì chúng ta cứ làm thôi.
- 9:15 Và đó là lý do tại sao nó bắt đầu như vậy.
- 9:17 Ở đây, chúng ta đồng ý.
- 9:18 Đây là một clip.
- 9:19 Không phải buổi trình diễn thời trang.
- 9:21 Đó là buổi trình diễn thời trang.
- 9:22 Nhưng đó là các buổi diễn tập.
- 9:23 Đó là các buổi diễn tập.
- 9:24 Vâng, vâng, vâng.
- 9:25 Mà thực ra đây không phải là một buổi trình diễn thời trang.
- 9:26 Nó giống một buổi biểu diễn hơn.
- 9:27 Vì một buổi trình diễn thời trang thực sự là nơi chúng ta trưng bày.
- 9:30 Ở đây, nó thực sự là...
- 9:31 Đó là một buổi biểu diễn.
- 9:32 Chúng ta thấy những đôi giày, nhưng không nhiều lắm.
- 9:34 Chúng ta thấy nhiều hơn tất cả những thứ còn lại.
- 9:35 Anh là một trong những người cuối cùng làm những buổi biểu diễn vui nhộn, hài hước,
- 9:39 như Gauthier đã từng làm.
- 9:41 Bởi vì...
- 9:42 Không, anh không nghĩ vậy sao?
- 9:43 Tôi không nhận ra điều đó.
- 9:45 Ben...
- 9:46 Nói chung, anh là người duy nhất, phải không?
- 9:49 Marc, anh có cười nhiều trong Tuần lễ thời trang này không?
- 9:52 Không, không nhiều lắm.
- 9:53 Có những nhà thiết kế trẻ làm những điều thú vị,
- 9:56 ví dụ như những người khiến anh phải trầm trồ,
- 9:57 nhưng rất ít người ở quy mô, tầm vóc như anh.
- 10:00 Có lẽ điều đó được giải thích bởi thực tế là tôi thực sự đến từ...
- 10:03 Dù sao thì, điều tôi quan tâm ban đầu là các vũ công,
- 10:06 là điện ảnh, v.v.
- 10:08 Vì vậy, tôi đã tình cờ đến với.
- 10:10 Và âm nhạc, tôi đã tình cờ đến với thời trang.
- 10:12 Bởi vì giày dép dù sao cũng là một phần của thế giới thời trang.
- 10:15 Nhưng điều tôi quan tâm ban đầu thực sự là tất cả những gì liên quan đến giải trí.
- 10:19 Vì vậy, tôi rất vui vì tôi cũng đã quay trở lại với điều đó.
- 10:23 Khi có thể làm các buổi trình diễn, tôi thực sự đã quay trở lại với điều đó.
- 10:26 Chúng ta có thể nói về những năm đó không?
- 10:28 Liệu những năm đó có ảnh hưởng đến những gì anh làm hôm nay
- 10:32 và những gì chúng ta vừa xem không?
- 10:33 Về các bữa tiệc, âm nhạc, những điều anh đã nói?
- 10:36 Các Palace?
- 10:37 Những năm tháng ở Palace, những năm tháng...
- 10:39 Trông tôi tệ quá.
- 10:41 Ồ không, không hề.
- 10:43 Anh bao nhiêu tuổi? Đây là đâu?
- 10:45 Đó là Palace. Chắc tôi khoảng 14, 15 tuổi.
- 10:49 Vâng, Farid Akelfa.
- 10:50 Anh đã đi chơi từ năm 14 tuổi sao?
- 10:52 Vâng, đúng hơn là 13.
- 10:54 Tôi thực sự đã dừng lại vào năm 18 tuổi.
- 10:56 Năm 18 tuổi, tôi đã...
- 10:57 À vâng, quá già rồi.
- 10:59 18 tuổi là quá già rồi.
- 11:00 Với tư cách là nhà thiết kế, cùng với anh, vào thời điểm đó, trong hộp đêm,
- 11:02 có Gauthier, có Mugler.
- 11:04 Vào thời điểm đó, có Mugler, trông khá nghiêm túc.
- 11:07 Có Gauthier, có Kenzo, có Saint-Laurent.
- 11:10 Karl?
- 11:11 Có Karl, có Montana, có...
- 11:16 Vâng, vì mọi người đi chơi rất nhiều.
- 11:17 Kenzo?
- 11:18 Rất nhiều Kenzo.
- 11:20 Mỗi tối.
- 11:22 Tôi cũng vậy, phải nói là.
- 11:24 Có nhiều hộp đêm, tất cả cùng nhau.
- 11:26 Vâng, có nhiều hộp đêm.
- 11:28 Có Le Palace, có La Main Bleue, có Le 7.
- 11:31 Có nhiều địa điểm khác nhau.
- 11:34 Có 3-4 địa điểm ở Paris.
- 11:36 Chúng được phân bổ lại.
- 11:37 Thứ Hai, có một nơi đóng cửa.
- 11:39 Vì vậy, phải đến một nơi khác.
- 11:42 Nhưng tôi không làm việc vào thời điểm đó.
- 11:44 Vì vậy, tôi rất ấn tượng với những người mà...
- 11:46 Dù sao thì, bây giờ tôi nhận ra rằng tôi đang làm việc.
- 11:48 Những người đi chơi và làm việc.
- 11:49 Những người đi chơi và làm việc.
- 11:50 Chúng ta quay lại với tin tức hiện tại của anh.
- 11:52 Anh đã khiến mọi người ngạc nhiên khi bổ nhiệm Jaden Smith đứng đầu các bộ sưu tập Nam. Tại sao lại là anh ấy?
- 11:58 À, đó là một người mà tôi đã biết một thời gian rồi.
- 12:01 Tôi biết anh ấy trước Covid.
- 12:03 Tức là, Covid năm 2020.
- 12:04 Vậy là, năm 2019.
- 12:05 Vậy là đã 5 năm rồi.
- 12:07 Và đó là một người tôi rất, rất, rất yêu quý.
- 12:09 Người mà tôi đã có rất nhiều cuộc trò chuyện.
- 12:11 Rất nhiều cuộc trò chuyện.
- 12:12 Rất nhiều cuộc trao đổi qua lại.
- 12:14 Và...
- 12:16 Và thế đấy.
- 12:17 Và đó là một người có rất nhiều phong cách.
- 12:19 Người rất yêu thời trang.
- 12:20 Người hiểu biết rõ.
- 12:21 Mặc dù anh ấy không phải là một kỹ thuật viên.
- 12:22 Hoàn toàn không.
- 12:23 Nhưng điều đó không quan trọng.
- 12:24 Tôi cũng tệ mà.
- 12:25 Ý tôi là, tôi luôn kém về kỹ thuật.
- 12:27 Vì vậy, đó không phải là điều quan trọng.
- 12:29 Vậy điều gì mới quan trọng?
- 12:30 Nếu kém về kỹ thuật, bạn đã vẽ.
- 12:32 Bạn đã vẽ chiếc giày.
- 12:34 Đó thực sự là sự sáng tạo.
- 12:35 Nhưng điều đó, anh ấy cũng biết làm.
- 12:36 Đó thực sự là sự sáng tạo.
- 12:37 Và dồn tối đa năng lượng của mình cho mọi thứ liên quan đến sáng tạo.
- 12:40 Sau đó, ví dụ, tôi thấy...
- 12:42 Tôi biết mình là một kỹ thuật viên tồi.
- 12:44 Tôi có những kỹ thuật viên giúp đỡ.
- 12:45 Và tôi có những kỹ thuật viên giỏi.
- 12:46 Nhưng tôi giữ toàn bộ năng lượng của mình cho việc khác.
- 12:49 Đó thực sự là việc phát triển trí tưởng tượng.
- 12:51 Và biến nó thành hiện thực.
- 12:52 Và cuối cùng, anh ấy cũng giống tôi.
- 12:55 Rất giống tôi.
- 12:56 Và trong nhiều năm tôi biết anh ấy,
- 12:58 tôi nhận ra rằng đó thực sự là...
- 13:00 Thật kỳ lạ khi nói ra.
- 13:01 Bởi vì chúng tôi rất, rất khác nhau.
- 13:02 Chúng tôi đến từ những thế giới rất khác nhau.
- 13:04 Nhưng chúng tôi cảm thấy có sự đồng điệu, theo một cách nào đó.
- 13:06 Đó là một người đã tự lập rất sớm.
- 13:08 Có những câu chuyện của riêng mình, v.v.
- 13:10 Nhưng lại có sự trưởng thành thực sự.
- 13:12 Và cũng biết cách giữ lại một phần sự ngây thơ.
- 13:16 Anh ấy rất trưởng thành.
- 13:17 Đồng thời, anh ấy vẫn giữ được sự vui vẻ.
- 13:20 Rất nhiệt tình.
- 13:21 Và thật buồn cười.
- 13:22 Bởi vì tôi nhận ra...
- 13:23 Vậy thì, điều đã xảy ra là...
- 13:25 Tôi thì bơi vào buổi sáng.
- 13:27 Khi tôi ở Paris, tôi bơi.
- 13:28 Có những người tắm bồn.
- 13:30 Họ suy nghĩ trong bồn tắm.
- 13:32 Tôi ghét tắm bồn.
- 13:33 Bởi vì, chính xác là, nó quá nóng.
- 13:34 Nước ấm, v.v.
- 13:35 Mất hàng giờ.
- 13:36 Vì vậy, tôi bơi.
- 13:37 Và đó là một hình thức thiền định.
- 13:38 Tôi nhận ra điều đó.
- 13:39 Thật ra, tôi luôn quên số vòng mình đã bơi.
- 13:42 Khi tôi bơi vào buổi sáng, đó là lúc tôi suy nghĩ nhiều nhất.
- 13:45 Và rồi, bùm!
- 13:46 Giữa lúc đang bơi ngửa.
- 13:48 Nói chính xác hơn.
- 13:49 Chát! Anh ấy hiện ra trước mắt tôi.
- 13:50 Như vậy đó.
- 13:51 Như là...
- 13:52 Tôi không biết là gì.
- 13:53 Như một sự hiện hình.
- 13:54 Và tôi đã tự nhủ...
- 13:55 Tôi nên mời anh ấy làm việc cùng mình.
- 13:58 Và mọi chuyện diễn ra ngớ ngẩn như vậy đó.
- 14:00 Bởi vì tất cả những gì chúng tôi đã nói với nhau trong nhiều năm,
- 14:04 về cơ bản, là như vậy...
- 14:05 Và những câu hỏi anh ấy có...
- 14:07 Thực sự là một cuộc đối đáp qua lại.
- 14:08 Và tôi tự nhủ rằng điều đó quan trọng đối với tôi
- 14:11 khi có được cuộc đối đáp qua lại này với ai đó.
- 14:13 Và có lẽ anh ấy là người phù hợp.
- 14:15 Và tôi cũng nhận ra, thật kỳ lạ,
- 14:18 khi tôi nói với anh ấy...
- 14:19 Thế là, anh ấy rất ngạc nhiên.
- 14:20 Và tôi nghĩ là rất vui.
- 14:21 À thì, chúng tôi bằng tuổi nhau.
- 14:23 Khi tôi bắt đầu, tôi, công ty...
- 14:25 Đó là tuổi của anh ấy sao?
- 14:26 Tôi đúng bằng tuổi anh ấy.
- 14:27 Vì vậy, tôi coi đó là một điềm báo.
- 14:29 Anh đang nói về kỹ thuật.
- 14:31 Anh có thể vẽ cho tôi xem không?
- 14:33 Và giải thích cách anh vẽ một đôi giày hoàn hảo.
- 14:37 Vậy thì, đôi giày hoàn hảo...
- 14:39 Có phải là đôi này không?
- 14:40 Cái này là cái gì vậy?
- 14:41 À, đây là những cây bút chì.
- 14:43 Được rồi.
- 14:45 Anh thấy ổn không?
- 14:46 Vâng, vâng, vâng.
- 14:47 Tuy nhiên, cần phải có kính.
- 14:51 Đôi giày hoàn hảo, tôi nghĩ, thực sự không tồn tại.
- 14:53 Bởi vì nó phụ thuộc vào đôi chân.
- 14:54 Nó phụ thuộc vào mắt cá chân.
- 14:55 Nó phụ thuộc vào đôi chân.
- 14:56 Một người biết đi trên đôi giày cao 13 cm,
- 14:58 thì cô ấy sẽ thấy mình hoàn hảo
- 14:59 nếu cô ấy đi rất tốt.
- 15:00 Người không biết đi
- 15:02 và thấy đó là một sự tra tấn,
- 15:03 thì tốt hơn hết là cô ấy nên đi giày cao 5 cm.
- 15:05 Và đó là lý do tại sao, thật ra,
- 15:07 tôi vẽ giày bệt, giày vừa, giày cao gót, v.v.
- 15:11 Nhưng tôi sẽ nói rằng một đôi giày hoàn hảo,
- 15:14 là một đôi giày có khả năng xuất hiện
- 15:18 trên đôi chân, có thể nói là,
- 15:19 nhưng cũng có thể biến mất.
- 15:22 Nghĩa là...
- 15:23 Vậy thì...
- 15:25 Tôi có màu gì ở đây?
- 15:28 Các bạn hơi keo kiệt đấy.
- 15:30 Có màu đỏ.
- 15:31 Có màu đỏ.
- 15:32 Nhìn xem.
- 15:33 Ví dụ, nếu tôi phải làm lại đôi giày này,
- 15:35 thì đó là...
- 15:38 Tôi sẽ làm nó khoét sâu ở đây,
- 15:42 để lộ phần gốc ngón chân.
- 15:44 Tại sao?
- 15:45 Bởi vì, thực ra, về mặt thị giác,
- 15:46 đó là những điều tôi đã học được.
- 15:47 Đây là các ngón chân.
- 15:48 Đây là các ngón chân.
- 15:49 Làm thế nào để xử lý các ngón chân?
- 15:51 Sao lại, làm thế nào để xử lý các ngón chân?
- 15:53 Phải xem...
- 15:54 Có cần che chúng đi không
- 15:56 hay là phải để lộ phần gốc ngón chân?
- 15:59 Vậy thì...
- 16:00 Vậy thì, tôi hoàn toàn ủng hộ...
- 16:04 Việc khoét sâu nó.
- 16:06 Cái mà chúng ta gọi là khoét sâu, chính là đường này.
- 16:08 Và thực ra, cái này,
- 16:10 cái mà gọi là khoét sâu,
- 16:12 thực ra, đó là đường khoét sâu thứ hai.
- 16:14 Cái thứ nhất, ở phụ nữ, là ở đây.
- 16:16 Vậy thì, chúng ta thấy phần đầu...
- 16:17 Giữa hai bầu ngực.
- 16:18 Đó là đường khoét sâu.
- 16:19 Vâng.
- 16:20 Nhưng cái này cũng là một đường khoét sâu.
- 16:21 Và nó khá là...
- 16:22 Nó rất, rất, rất đẹp
- 16:23 khi để lộ phần gốc ngón chân.
- 16:25 Nói cách khác, phần này.
- 16:27 Bởi vì nó có một vẻ khá gợi cảm
- 16:29 mà vẫn kín đáo.
- 16:31 Cái đó, tôi ủng hộ.
- 16:33 Và nữa, nó làm dài ra...
- 16:35 Nó làm dài chân.
- 16:36 Đó là điều tôi học được từ các vũ công.
- 16:38 Khi nhìn một vũ công,
- 16:40 chúng ta thấy chân
- 16:42 và chúng ta tính chiều dài của chân
- 16:44 đến phần gốc, ở đó.
- 16:46 Đến đường khoét sâu.
- 16:47 Vậy thì, nếu chúng ta đóng đường khoét sâu lại,
- 16:48 chân sẽ ngắn hơn.
- 16:50 Càng khoét sâu ở đó,
- 16:52 thì cuối cùng, về mặt thị giác,
- 16:54 chúng ta sẽ ăn gian được vài centimet.
- 16:56 Và tôi chưa biết nhiều người
- 16:58 muốn mất đi vài centimet
- 17:01 ở phần chân.
- 17:02 Cái đó không phải...
- 17:03 Chân ngắn, không phải...
- 17:04 Bạn có thử chúng không,
- 17:06 vì chắc nó đau lắm?
- 17:08 Vậy thì, tôi đã thử một lần,
- 17:11 khá lâu rồi.
- 17:13 Dù sao thì tôi cũng làm việc với rất nhiều phụ nữ.
- 17:15 Và rồi, họ thử.
- 17:17 Họ thử những đôi giày cao gót mới.
- 17:18 Và rồi, nó là...
- 17:19 Không, nó không ở phía sau.
- 17:20 Không, nó thẳng.
- 17:21 Không, được rồi.
- 17:22 Không. Vậy thì, tôi đã nói...
- 17:23 Tôi sẽ tự mình quyết định.
- 17:24 Là tôi.
- 17:25 Vậy nên, tôi đã làm...
- 17:26 Tôi đi cỡ 42,5.
- 17:27 Vậy nên, tôi đã làm một đôi...
- 17:28 Tôi đã làm một đôi cỡ 42 để xem độ ổn định.
- 17:32 Vâng.
- 17:33 Và nó không được ổn định lắm.
- 17:35 Vậy nên, tôi đã không giữ lại.
- 17:36 Nhưng đó là lần duy nhất.
- 17:38 Đó là lần duy nhất.
- 17:39 Sự thoải mái, đó có phải là một vấn đề không?
- 17:41 Sự thoải mái, đó là một vấn đề.
- 17:43 Sự thoải mái.
- 17:44 Một vấn đề, nghĩa là sao?
- 17:45 Ông có chú ý đến nó không?
- 17:47 Vậy thì, tôi hơi giống một bác sĩ, vâng.
- 17:49 Nghĩa là có những thứ.
- 17:51 Có những thứ.
- 17:52 Vâng, nói chung, chịu đựng để đẹp thì không hiệu quả.
- 17:56 Tôi nghĩ điều đó thể hiện trên khuôn mặt.
- 17:58 Như vậy, khi mọi người đau khổ, điều đó không tốt.
- 18:00 Vậy thì, đó là một nghề.
- 18:02 Tôi không thiết kế dép Crocs.
- 18:03 Tôi thiết kế những đôi giày thanh lịch, nữ tính.
- 18:06 Đó là một câu chuyện khác.
- 18:08 Nhưng...
- 18:09 Dép Crocs Louboutin, điều đó có hợp lý không?
- 18:11 Vậy thì, người ta đã đề nghị tôi.
- 18:13 Ông đã từ chối.
- 18:15 Tôi đã từ chối, vâng.
- 18:16 Dù sao thì tôi cũng không thể làm mọi thứ.
- 18:18 Được rồi.
- 18:19 Vậy thì, câu chuyện về sự thoải mái là gì?
- 18:22 Nhiều phụ nữ đã chi rất nhiều tiền vì ông.
- 18:26 Vậy thì, tôi luôn nói với chồng của họ...
- 18:29 Tôi nói với họ, nghe này, tôi không làm đồ trang sức.
- 18:31 Các ông có thể rất rất hài lòng.
Dans cette interview captivante, Christian Louboutin, le célèbre créateur de chaussures, partage des anecdotes personnelles et des réflexions sur sa carrière et l'évolution de sa marque. L'entretien débute par une discussion légère sur sa sensibilité aux températures, avant de plonger dans les origines de sa vocation. Louboutin révèle que sa passion pour le design de chaussures est née dès l'âge de 10 ans, fortement influencée par son admiration pour les danseuses et les spectacles musicaux, qu'il fréquentait assidûment, notamment les Folies-Bergère. Un moment clé de l'interview est le récit de la création de la semelle rouge iconique. Louboutin explique comment cette idée est née d'une observation fortuite : en Italie, alors qu'il examinait un prototype de chaussure qu'il trouvait visuellement incomplet, il a spontanément utilisé le vernis à ongles rouge d'une assistante pour colorer la semelle, transformant ainsi le design et donnant naissance à ce qui deviendrait sa signature mondiale. Il explique également pourquoi le rouge, plutôt que d'autres couleurs initialement envisagées comme le vert pour Noël, s'est imposé comme la couleur permanente, le considérant comme une "non-couleur" universellement appréciée. L'interview explore ensuite l'omniprésence de la marque Louboutin dans la pop culture. Des séries télévisées comme "Sex and the City" et "Emily in Paris" aux chansons de Jennifer Lopez et aux apparitions sur des stars comme Beyoncé, Rihanna, Taylor Swift et Lisa des Blackpink, la semelle rouge est devenue un symbole de luxe et de pouvoir, souvent associé à une image de femme fatale. Louboutin admet ne pas toujours être au courant de toutes ces références, mais apprécie l'impact culturel de sa marque. Il aborde également la complexité juridique de la protection de sa semelle rouge en tant que marque déposée. La conversation se tourne vers son récent défilé au Dojo de Paris, un spectacle festif inspiré du Super Bowl américain, qu'il préfère appeler un "show" plutôt qu'un défilé traditionnel, en raison de son approche théâtrale et divertissante. Il relie cette préférence à son parcours initial dans le monde du spectacle. Louboutin évoque ses jeunes années passées dans les boîtes de nuit parisiennes comme Le Palace, côtoyant d'autres grands noms de la mode. Enfin, il explique sa décision surprenante de nommer Jaden Smith à la tête des collections Hommes. Louboutin décrit Smith comme une personne dotée d'un grand style, d'une créativité débordante et d'une maturité étonnante, malgré son jeune âge. Il voit en Smith un esprit similaire au sien, capable de transformer l'imaginaire en réalité, et partage une anecdote amusante sur la manière dont cette idée lui est venue lors d'une séance de natation méditative. L'interview se conclut sur sa vision du "soulier parfait", qui, selon lui, n'existe pas universellement mais doit allonger la jambe grâce à un décolleté bien pensé, tout en offrant un certain confort, sans pour autant compromettre l'esthétique féminine et raffinée de ses créations. Il refuse catégoriquement l'idée de créer des "Louboutin Crocs", affirmant son engagement envers le design élégant.
Subtitle timing
Subtitles out of sync with the audio? Nudge the timing here:
Negative = subtitles earlier, positive = later. Saved on this device, separately for each video and clip.
Report a mistake
Tell us what's wrong. We review every report.
0 comments
Be the first to comment.